Chào bạn, Hãy ĐĂNG KÝ hoặc ĐĂNG NHẬP để tham gia cùng chúng tôi

WWW.DVDVOTHUAT.COM/FORUM

Diễn đàn của website DVD Võ Thuật

Thông báo

DIỄN ĐÀN DVD VÕ THUẬT ĐỔI GIAO DIỆN MỚI !!

Hôm nay, 19/11/17, 9:01

Múi giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 9 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:05 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Chương 1: Bữa tiệc không mong đợi

“Ồ, tốt lắm,” Thorin nói, ” Trước đây khá lâu ông Thror của tôi đã dẫn gia đình chúng tôi hướng về phương Bắc xa xôi, và trở về với gia sản và những công cụ của họ trên ngọn Núi trên tấm bản đồ này. Ong được khám phá bởi một tổ tiên xa xôi của tôi, Thrain Già Lão, nhưng bây giờ thì họ khai phá lên, rồi họ đào hầm và xây dựng nên một tiền sảnh to hơn và một cái xưởng lớn hơn – và thêm vào đó tôi tin rằng họ đã tìm thấy khá nhiều vàng và châu báu. Dù sao thì họ cũng đã trở nên cực giàu và nổi tiếng, và ông của tôi là Vua dưới ngọn Núi trở lại và được những con người thường sống ở phía Nam vô cùng tôn kính, và họ dần dần tràn ra Sông Chảy đến tận thung lũng được ngọn Núi phủ bóng. Họ xây nên một thị trấn náo nhiệt mang tên Dale trong những ngày ấy. Những vị vua từng đến đặt họ rèn, và những phần thưởng khiến cho một kẻ tay nghề kém nhất cũng trở nên giàu có. Những vị cha cũng van nài chúng tôi cho những người con trai của họ đến học việc, và trả công chúng tôi hậu hĩ, đặc biệt là qua việc cung cấp thức ăn, khiến chúng tôi chẳng bao giờ phải quan tâm đến việc trồng trọt hay kiếm thức ăn cho chính mình. Những ngày đó thật là tốt đẹp đối với chúng tôi, những kẻ nghèo nhất trong bọn tôi cũng có tiền để tiêu xài và cho mượn, và vào những lúc rỗi rãi thì làm ra những vật dụng xinh xắn để mua vui, tôi chưa nói đến những món đồ chơi tinh xảo và ma thuật, những thứ đó chẳng thể tìm được trên thế giới này vào lúc này. Vì vậy những tiền sảnh của ông tôi trở nên đầy rẫy những áo giáp, châu báu, đồ điêu khắc và cốc chén, và cái chợ đồ chơi ở Dale trở thành kỳ quan trên mạn Bắc.

“Thình lình có một con rồng ở đâu đến. Anh biết đấy, rồng ăn trộm vàng và châu báu của con người, yêu tinh và người lùn, ở bất kỳ nơi nào mà chúng tìm thấy; và chúng bảo vệ đồ ăn trộm của chúng suốt đời (và điều đó có nghĩa là vĩnh viễn, trừ khi chúng bị giết), và chẳng bao giờ nghĩ đến việc thanh toán. Thật ra thì chúng khó lòng mà biết được giá trị của những công việc đó, dù chúng luôn có ý niệm tốt về những món hàng có giá trị lưu hành trong chợ; và chúng chẳng thể tự mình làm ra nó, dù chỉ là vá lại một mẩu vẩy nhỏ bị rơi ra trên áo giáp của chúng. Có nhiều con rồng ở mạn Bắc vào lúc đó, và vàng thì có thể chẳng có nhiều lắm ở trên đó, còn những người lùn dạt về phương Nam hoặc bị giết, và tất cả nói chung thì trở nên hoang phế và đổ nát khi những con rồng khiến cho mọi việc càng lúc càng tệ. Có một con đặc biệt tham lam, khoẻ mạnh và độc ác mang tên là Smaug <hix, truyện cổ tích châu Âu chuyên dùng tên này để đặt tên>. Một ngày nọ nó cất cánh và bay về phía nam. Đầu tiên chúng tôi nghe thấy một tiếng động lớn giống như một cơn bão ập đến từ phương Bắc, những cây thông trên Núi kêu răng rắc trong gió lốc. Một số người lùn đang đi ra ngoài (tôi là một kẻ may mắn đã đi mạo hiểm trong những ngày đó, tôi luôn lang thang, và nó làm cho tôi còn sống đến ngày nay) – và chúng tôi bắt đầu thấy rõ con rồng đậu xuống ngọn núi của chúng tôi và bắt đầu phun lửa. Đoạn nó bay xuống dốc và khi nó bay đến rừng thì tất cả đã bốc cháy. Vào lúc này tất cả tiếng chuông đã vang khắp Dale và tất cả các chiến binh đã vũ trang. Những người lùn chạy ào đến cánh cổng lớn của họ, nhưng con rồng đã đợi họ sẵn. Không ai trốn thoát được cả. Con sông bốc lên hơi nước và làm sương mù phủ đầy Dale, rồi trong sương mù con rồng tiến đến bên họ và tiêu diệt phần lớn các chiến binh, một câu chuyện buồn thảm thường gặp, nó chỉ trở nên bình thường vào những ngày ấy. Rồi nó quay lại, trườn qua Cổng Lớn và phá sạch tất cả tiền sảnh, đường hẻm, đường hầm, lối đi, hầm rượu, lâu đài và đường đi. Sau hết thì chẳng còn người lùn nào sống sót trong đó, và nó chiếm hết tất cả gia tài của chúng tôi. Có thể rằng, với cách của một con rồng, nó dồn chúng thành một đống tướng bên trong và ngủ trên đó như một cái giường. Sau đó thì nó bò lê qua khỏi cánh cổng lớn và đến Dale vào ban đêm, và lại tàn sát mọi người, đặc biệt là thiếu nữ, để đánh chén, đến khi Dale bị phá huỷ, và mọi người thì chết hoặc tháo chạy. Bây giờ nơi đó như thế nào thì tôi không biết rõ, nhưng tôi tin rằng chẳng có ai sống gần ngọn Núi hơn là sườn phía xa của Hồ Dài trong những ngày này.
Vài người trong bọn tôi đã thoát được ra ngoài và khóc lóc trong lúc lẩn trốn, rồi chúng tôi nguyền rủa Smaug; và chúng tôi chẳng còn mong đợi gì về việc có thể gặp lại cha tôi và ông tôi với những bộ râu biết hát nữa. Ho trông rất buồn thảm nhưng vẩn nói chuyện với nhau. Khi tôi hỏi họ xem họ đã trốn đi như thế nào, họ nói với tôi hãy giữ lấy cái lưỡi của mình, và bảo rằng một ngày nào đó vào lúc thích hợp tôi sẽ biết. Sau đó chúng tôi ra đi, và chúng tôi phải kiếm sống bằng tất cả khả năng của mình, rong ruổi trong các miền đất, thường thì chìm ngập trong các công việc ở xưởng rèn hay thậm chí đi đào than. Nhưng chúng tôi chẳng bao giờ quên đến những châu báu bị mất cắp của mình. Và thậm chí vào lúc này, khi chúng tôi đã có được những công việc tốt và tình hình chẳng đến nỗi quá bi đát” – nói đến đây Thorin mân mê sợi dây chuỗi vàng vòng quanh cổ ông – “chúng tôi vẫn muốn lấy lại nó và trút những lời nguyền rủa lên đầu Smaug – nếu như chúng tôi có thể.

“Tôi thường băn khoăn không biết cha và ông tôi có trốn thoát được hay không. Bây giờ thì tôi thấy rằng hẳn là phải có những cánh sửa Sườn núi riêng mà chỉ có họ biết mà thôi. Nhưng hình như là họ có một bản đồ, và tôi nên biết vì sao Gandalf giữ nó, và vì sao nó không đến được với tôi, người thừa kế hợp pháp.”
“Tôi chẳng giữ n ó, nó được đưa cho tôi,” thầy phù thuỷ nói.

“Ông Thor của anh đã bị giết, anh hãy nhớ, trong hầm than của Moria, vởi Yêu tinh Azog – ”

“Cái tên khốn khiếp, đúng vậy,” Thorin nói.

“Và Thrain cha anh đã ra đi vào ngày hai mươi mốt tháng Tư, ngày thứ Ba cuối cùng của một trăm năm trước, và chẳng bao giờ thấy lại anh từ dạo đó -”

“Đúng, đúng” Thorin nói.

“Thế đấy, cha tôi đã đưa cho tôi vật này để đưa nó cho anh; và nếu như tôi có chọn lựa thời gian và phương cách để làm điều đó, anh không nên kết án tôi, mà hãy biết đến những khó khăn mà tôi đã trải qua để tìm thấy anh. Cha anh đã chẳng nhớ nổi tên của chính mình khi ông ấy đưa tờ giấy này cho tôi, ông ta cũng chẳng nói với tôi tên anh; và với tất cả những điều đó tôi nên được khen ngợi và cám ơn. Nó đây,” ông nói và đưa bản đồ cho Thorin.

“Tôi không hiểu,” Thorin nói, và Bilbo cảm thấy rằng ông cũng muốn một điều y hệt. Sự giải thích vừa rồi hình như chẳng giải thích được gì.

“Ông của anh,” thầy phù thuỷ chậm rãi và buồn rầu nói, “đã đưa bản đồ cho con trai của mình để cho an toàn trước khi ông đi vào hầm than của Moria. Cha của anh đã đi thử vận may của mình với tấm bản đồ sau khi ông của anh bị giết; và ông ta đã có nhiều cuộc mạo hiểm với những tình tiết khó chịu nhất, nhưng ông ấy chẳng bao giờ đến gần được ngọn Núi. Ông ta đã đến đấy như thế nào thì tôi không biết, nhưng tôi tìm thấy ông ta như là một tù nhân trong hầm ngục của Necromancer.”

“Ông làm gì ở đấy?” Thorin hỏi với một cái rùng mình, và tất cả người lùn đều run rẩy.

“Anh chẳng cần bận tâm. Tôi tìm một số thứ, nhưng thường lệ; và đó là những công chuyện kinh doanh nguy hiểm bẩn thỉu. Thậm chí tôi, Gandalf, chỉ vừa mới trốn thoát. Tôi đã cố cứu cha anh, nhưng đã quá trễ. Ông ta đã trở nên ngớ ngẩn và u mê, và đã quên hết mọi thứ chỉ trừ chìa khoá và tấm bản đồ.” “Chúng ta phải trả mối thù lâu đời cho những con yêu tinh ở Moria,” Thorin nói; “chúng ta phải suy nghĩ về Necromancer.”

“Đừng ngu xuẩn! Nó là một kẻ thù mạnh hơn tất cả sức mạnh hợp lực của tất cả những người lùn, nếu như họ có thể tụ tập lại từ bốn phương trời. Điều mà cha anh mong muốn là con trai ông ấy hãy đọc bản đồ và dùng lại chìa khoá. Con rồng và ngọn Núi là đủ đối với anh rồi.”

“Nghe đây!” Bilbo nói, và buột miệng nói lớn lên, “Nghe cái gì?” tất cả đều nói và đột ngột quay sang ông, ông bối rối và trả lời “Nghe điều tôi phải nói!”"Nói cái gì?” Họ hỏi.

“À, tôi nói rằng các ông nên đến phương Đông và thăm thú. Sau tất cả những gì diễn ra ở cửa Sườn núi, thì những con rồng phải ngủ một lúc, tôi nghĩ vậy. Nếu các vị ngồi ở ngưỡng cửa đủ lâu, tôi dám nói các vị sẽ nghĩ ra một điều gì đó. Và nữa là, các vị biết không, tôi nghĩ các vị đã nói đủ lâu cho một đêm, các vị biết điều tôi muốn nói chứ. Về cái giường, về một cuộc khởi hành sớm, và tất cả những thứ đó? Tôi sẽ cho các vị một bữa ăn sáng ngon trước khi các vị đi.”

“Trước khi chúng tôi đi, tôi cho rằng anh muốn nói là,” Thorin nói. “Anh chẳng phải là một tay trộm đêm? Và nghề của anh không phải là ngồi ở ngưỡng cửa, chứ đừng có nói đến việc đột nhập vào sau cửa? Nhưng tôi đồng ý về cái giường và bữa sáng. Tôi thích trứng và thịt kẹp khi bắt đầu một cuộc hành trình; chín chứ không phải chỉ luộc qua, và đừng làm nát nó.”

Và sau đó tất cả hội người lùn đều đưa ra thực đơn bữa sáng với thật là nhiều món (làm cho Bilbo bực bội không ít), rồi tất cả đứng dậy. Ong hobbit phải tìm phòng cho cả bọn, họ nằm đầy những phòng khách của ông, lấy ghế và sofa làm giường, trước khi ông kịp sắp xếp bọn họ lại, rồi ông đi về chiếc giường nhỏ của mình, rất mệt mỏi và chẳng cảm thấy hạnh phúc gì. Một điều còn vướng bận trong tâm trí ông là việc đừng quan tâm đến việc phải dậy thật sớm và nấu nướng mọi thứ khác nhau cho cái bữa sáng khủng khiếp kia. Dòng máu Took đã lẩn đi mất, và ông còn chưa dám chắc là ông có tham gia vào bất kỳ cuộc hành trình nào vào sáng mai hay không. Và khi nằm vào giường, ông còn có thể nghe Thorin vẫn còn kêu rền với chính mình trên chiếc giường tốt nhất ngay kế bên ông:

Những ngọn núi giá lạnh mù sương nay ở đâu
Những hang động sâu thẳm chốn ngút ngàn
Chúng ta phải từ bỏ ngày ngày ánh sáng dài lâu
Để tìm lại những vàng bạc xưa kia đã thành quên lãng

Bilbo đi vào giấc ngủ với những thứ như vậy vo ve bên tai, và làm cho ông có những giấc mơ khó chịu. Ngày mới đã qua khá lâu khi ông chợt tỉnh giấc.
Có một hobbit sống trong một cái hố trên mặt đất. Đấy không phải là một cái hố bẩn thỉu, dơ dáy, đẫy rẫy những loài sâu bọ bốc đầy mùi bùn đất, hay là một hố cát khô hạn, cằn cỗi, chẳng có gì để ngồi hoặc để ăn; đó là một cái hố hobbit, và điều đó có nghĩa là cái hố này đầy đủ tiện nghi.

Nó có một cái cửa tròn trông giống như một lỗ đặt nòng đại bác trên các chiến hạm, sơn màu xanh lá cây, với một cái tay nắm màu vàng sáng loáng bằng đồng thau đặt vào ngay giữa. Cánh cửa này dẩn đến một tiền sảnh có hình ống trông giống như một đường hầm: một đường hầm rất tiện lợi, chẳng có khói, với những bức tường trang trí pa-nô, và nền nhà được lát đá và trải thảm, đặt những chiếc ghế sáng bóng, rồi thì hằng hà sa số những chiếc móc đầy nón và áo khoác – hobbit rất thích có khách. Đường hầm này lượn vòng vòng, dễ đi nhưng chẳng thẳng lối lắm đến phía bên kia của ngọn đồi. – Ngọn Đồi – như tất cả mọi người dân sống nhiều dặm chung quanh đó gọi, và còn nhiều cánh cửa trọn nhỏ trổ ra khỏi nó, bắt đầu từ một phía và dẩn ra một phía khác. Với hobbit thì không có chuyện phải leo cầu thang: phòng ngủ, phòng tắm, hầm rượu, phòng thức ăn (ồ, nhiều lắm), tủ quần áo (nó dành cả một phòng cho vấn đề trang phục), nhà bếp, những phòng ăn, tất cả đều ở cùng một tầng, và thật sự đều nằm trên một lối đi. Căn phòng tốt nhất nằm ở phía bên trái (nếu đi vào), vì chỉ những căn phòng này mới có cửa sổ, những cánh cửa sổ vững chãi trông ra khu vườn và những đồng có bên dưới, đổ tràn ra sông.

Hobbit này là một hobbit rất là khá giả, và tên của ông là Baggins. Gia đình Baggins đã từng sống quanh Ngọn Đồi từ lâu lắm rồi, và mọi người rất kính trọng họ, không chỉ vì họ giàu, mà còn bởi vì họ không bao giờ phiêu lưu hay làm bất kỳ điều gì không được chờ đợi: bạn có thể nói tiếp bất kỳ những câu hỏi nào một Baggins đang nói mà chẳng cần phải hỏi lại nó. Đây là câu chuyện về một Baggins đã phiêu lưu như thế nào, đã tự mình làm và nói những việc nhìn chung là không được mong đợi. Ông có thể đã làm mất đi sự kính trọng của láng giềng, nhưng những gì nó thu về được cũng khá đáng kể, và bạn sẽ xem cuối cùng ông sẽ có được những gì.

Mẹ của hobbit đặc biệt của chúng ta…. hobbit là gì nhỉ. Tôi cho rằng vào thời đại này cần phải có một số mô tả về hobbit, do họ đã trở nên rất hiếm và rất nhút nhát đối với Con Người Lớn, như họ vẩn thường gọi chúng ta. Họ là (hoặc đã là) những con người nhỏ bé, cao bằng khoảng phân nửa chúng ta, và nhỏ hơn cả bọn Người Lùn râu dài. Hobbit chẳng cần thở. Họ chẳng có ma thuật gì lắm, ngoài trừ ngày thường họ có thể biến mất lặng lẽ và nhanh chóng nhờ vào việc những gã to đùng ngu ngốc như tôi và bạn ngớ ngẩn dạo qua lại, tạo ra những tiếng động ầm ĩ như những con voi khiến họ có thể nghe thấy từ cả dặm. Họ thường nghiêng về phía bụng, ăn vận những màu sặc sỡ (thường là xanh và vàng); không mang giày, bởi vì chân họ mọc sẵn những lớp lông giống như da, dày, ấm giống như những thứ mọc trên đầu họ (chúng quăn tít); họ có những ngón tay nâu khéo léo, những khuôn mặt phúc hậu, và những tiếng cười ngọt ngào sâu lắng (đặc biệt sau khi ăn tối, mà họ có thể ăn cả hai lần một ngày nếu được). Bây giờ thì bạn đã biết đủ về họ để tiếp tục rồi. Và như tôi đã nói, mẹ của hobbit này, mẹ của Bilbo Baggins, tức là Belladonna Took huyền thoại, một trong ba con gái của Già Took, người đứng đầu của các hobbit sống ngang Nước, một con sông nhỏ chảy dưới chân Ngọn Đồi. Người ta thường kể (trong các gia đình khác) rằng vào thời xa xưa những người Took tiền bối đã cưới phải một cô vợ tiên. Điều đó, tất nhiên là lố bịch, nhưng rõ ràng là họ có cái gì đó hoàn toàn không giống hobbit –đó là việc một số thành viên thuộc thị tộc Took đã lên đường đi phiêu lưu. Họ đã lặng lẽ biến mất, và gia đình cũng giữ im lặng; nhưng rõ ràng là dòng họ Took không được kính trọng như Baggins, dù họ chắc chắn là giàu hơn. Belladonna Took đã chẳng tham gia một chuyến phiêu lưu nào từ khi trở thành Bà Burgo Baggins. Bungo, cha của Bilbo, đã xây dựng nên cái hố –hobbit đầy tiện nghi này cho bà (và cũng phần nào nhờ vào tiền của bà) đã nổi tiếng khắp mạn trên hay mạn dưới của Ngọn Đồi hay cả quá miền Nước, và họ đã ở đấy đến tận cuối cuộc đời. Có thể là Bilbo, con trai duy nhất của họ vẩn ở đấy, mặc dù ông có dáng vẻ và hành vi chính xác như một bản sao thứ hai của người cha vững chãi và phong lưu của nó, trong bản chất nó vẫn có cái gì đó kỳ lạ được thừa hưởng từ dòng họ Took, một cái gì đó chỉ cần cơ hội là bộc lộ. Cơ hội đã chẳng buồn đến, cho đến khi Bilbo Baggins lớn lên, được khoảng năm mươi tuổi hay thế, và sống trong cái hố hobbit xinh đẹp được cha ông dựng xây mà tôi đã mô tả với bạn, đến khi nó thật sự cảm thấy hoàn toàn ổn định.

Cái cơ hội cho sự tò mò ấy đã đến vào một buổi sáng rất lâu, trong sự yên tĩnh của toàn thế giới, khi mà tiếng động ít đi và sức sống dâng tràn, còn thế giới hobbit vẫn náo nhiệt và sung túc như thường lệ, và Bilbo Baggins thì đứng tại ngưỡng cửa của ông, sau khi đã ăn sáng, hút thuốc trong một cái ống điếu bằng gỗ dài to đùng đến nỗi nó gần chạm đến đến những ngón chân có lông xoăn của ông (giống như một cái bàn chải) – thì Gandalf đến. Gandalf! Nếu như bạn chỉ nghe một phần tư của những gì tôi nghe về ông ta, và tôi chỉ nghe được một phần rất nhỏ của những gì tất cả mọi ai khác đều nghe, thì bạn cũng đã được chuẩn bị để nghe một loại truyện ly kỳ rồi đó. Đó là những câu chuyện và những cuộc phiêu lưu đến những vùng đất khắp nơi trên thế giới mà ông ta đã đến, trong những tình huống thật là phi thường. Ông ta đã không quay về con đường dưới Ngọn Đồi này qua biết bao năm tháng, từ khi người bạn Già Took của ông qua đời, thật ra thì những hobbit đã gần như quên mất trông ông ấy như thế nào nữa rồi. Ông đã rời xa Ngọn Đồi, băng qua Nước, dấn thân vào những câu chuyện của mình từ khi tất cả họ hãy còn là những cô cậu hobbit nhỏ tí.

Tất cả những gì mà Bilbo thấy vào buổi sáng hôm ấy mà chẳng chút nghi ngờ là một ông lão với một cây gậy chống. Ông ta đội một cái nón đỉnh nhọn màu lơ, một cái áo khoác xám dài, một cái khăn quàng cổ bạc với bộ râu trắng chạy dài đến tận thắt lưng, và một đôi giày lớn màu đen.

“Chào buổi sáng!”, Bilbo nói, và ông muốn nói như vậy. Mặt trời rực rỡ, và đồng cỏ thì xanh tươi. Nhưng Gandalff nhìn ông từ dưới đôi mày rậm nhô ra từ dưới vành chiếc nón tối tăm. “Anh muốn gì?” điều này có nghĩa là “Đừng có nói chào buổi sáng, hoặc là tôi chẳng muốn được chào buổi sáng chút nào; hoặc là sáng nay anh cảm thấy vui hoặc là buổi sáng thật là tốt, phải không?”

“Tất cả đều có cả,” Bilbo nói. “Và với một buổi sáng tốt đẹp với ống điếu nhồi đầy thuốc bên ngoài cửa, thật là tuyệt. Nếu ông có chiếc ống điếu của mình, thì ngồi thủng thỉnh nào! Chẳng có gì phải vội cả, chúng ta còn có cả một ngày dài!” Và Bilbo ngồi xuống trên chiếc ghế cạnh cửa, gác chân, và phun ra những vòng khói màu xám xinh đẹp toả trong không khí mà không vỡ ra đoạn bay đi lan khắp Ngọn Đồi.

“Được đấy!” Gandalf nói. “Nhưng sáng nay tôi không có thời gian để thổi ra những vòng khói ấy. Tôi đang tìm một người để tham gia vào chuyến phiêu lưu mà tôi đang tổ chức, và tìm được một gã cũng khó đấy.”

“Tôi nghĩ như thế về chuyện này! Chúng ta rõ ràng là những con người lặng lẽ và chẳng hợp với chuyện phiêu lưu chút nào. Những chuyện khó chịu, nhiễu loạn và chẳng hợp thời! Nó sẽ làm ông trễ bữa chiều! Tôi nghĩ rằng chẳng có ai chú ý đến nó đâu,” ngài Baggins của chúng ta nói như thế, và đặt một tay sau dây quần, rồi thổi ra những vòng khói thậm chí còn to hơn cả lúc trước. Rồi ông lấy thư buổi sáng của mình ra, bắt đầu đọc, giả vờ như chẳng còn chú ý gì đến ông già kia. Ông cho rằng ông ta chẳng hợp với mình, và muốn ông ta đi cho. Nhưng ông già chẳng buồn nhúc nhích. Ông ta đứng dựa trên cây gậy của mình và nhìn chằm chằm vào tay hobbit mà chẳng nói gì, cho đến khi Bilbo bắt đầu khó chịu và thậm chí còn nổi cáu lên.
“Chào buổi sáng!” cuối cùng ông nói. “Chúng tôi chẳng muốn phiêu lưu gì ở đây sất, cám ơn! Ông có thể leo lên Ngọn Đồi hay băng qua Nước.” Bằng cách đó ông muốn chấm dứt cuộc đối thoại tại đây.

“Anh chào buổi sáng nhiều thế để làm gì!” Gandalf nói. “Bây giờ thì anh đang lộ ra là anh muốn dứt khỏi tôi, và anh sẽ không cảm thấy thoải mái chừng nào tôi chưa đi.”

“Không, hoàn toàn không, thưa ngài thân mến! Xem nào, tôi không nghĩ rằng tôi biết ngài tên gì?”

“Vâng, vâng, thưa ngài thân mến – và tôi thì biết tên ngài, ngài Bilbo Baggins. Và ngài thì biết tên tôi, dù ngài chẳng hề biết rằng tôi có cái tên đó. Tôi là Gandalf, và Gandalf tức là tôi đây! Ngài nghĩ rằng tôi đã đến chào buổi sáng với con trai của Belladonna Took như là một kẻ bán hàng rong sao!”

“Gandalf, Gandalf! Chúa từ bi! Không phải là thầy phù thuỷ lang thang đã cho Già Took một cặp kim cương ma thuật đã tự nối với nhau và chẳng bao giờ rời trừ phi có lệnh ấy sao? Không phải là nhân vật đã kể lại những câu chuyện ly kỳ tại các bàn tiệc, đã chống lại rồng, yêu tinh và người khổng lồ để cứu những nàng công chúa và những người con trai may mắn ngoài mong đợi của những quả phụ chứ? Không phải là con người đã đã từng làm nên những đợt pháo bông rực rỡ phi thường ấy chứ! Tôi nhớ hết những chuyện đó! Già Took đã từng có có trong đêm Giao Thừa Giữa Hè. Tuyệt thật! Chúng bắn lên như là những bông hoa loa kèn, hoa mõm chó và hoa kim tước khổng lồ lơ lửng vào chạng vạng mỗi buổi tối!” Bạn chú ý rằng ngài Baggins chẳng đến nỗi tẻ nhạt như chính ông vẫn thường tin, và ông cũng rất yêu thích các loài hoa. “Ôi ôi!” ông tiếp tục “Không là Gandalf người đã khiến nhiều chàng trai và thiếu nữ đã dấn thân và những cuộc phiêu lưu cuồng dại. Từ việc trèo lên cây để đến thăm Yêu tinh – hay việc giương buồm trên những chiếc tàu đi đến những bờ biển lạ! Ban phúc cho tôi, nhưng cuộc sống ấy đã bị phủ lấp rồi – tôi muốn nói ngài đã từng rầu rĩ rằng những chuyện như vậy đã trở nên rất xa xưa. Tôi muốn xin lỗi ngài, nhưng tôi không biết rằng ngài vẩn còn hoạt động.”

“Thế tôi làm gì nữa bây giờ?” thầy phù thuỷ trả lời. ” Dù sao thì tôi cũng rất mừng khi thấy anh nhớ ra mọi thứ về tôi. Anh có vẻ như nhớ những bông pháo hoa khá rõ, và dù thế nào thì mọi chuyện cũng không đến nỗi tuyệt vọng. Thật sự là vì quyền lợi của ông ngoại Took của anh và của cả Belladonna tội nghiệp, tôi sẽ cho anh điều anh muốn.”

“Xin lỗi ngài, tôi chẳng muốn gì!”

“Có, anh có đấy! Lúc này thì có hai. Xin lỗi. Tôi sẽ cho anh. Thật sự tôi sẽ đi rất xa khi mang đến cho anh chuyến phiêu lưu. Rất là sôi động đối với tôi, rất tốt cho anh và cũng rất có lợi nữa, rất là thú vị, nếu như anh tham gia.”

“Xin lỗi! Nhưng tôi chẳng muốn phiêu lưu chút nào, cám ơn. Cũng chẳng phải là bữa nay. Chào buổi sáng! Nhưng hãy đến uống trà bất kỳ lúc nào ông muốn! Vì sao chẳng phải là ngày mai nhỉ? Hãy đến vào ngày mai! Tạm biệt!”

Nói những điều đó, gã hobbit quay đi và hấp tấp chuồn vào trong chiếc cửa tròn màu xanh lá cây, và đóng sập nó với tất cả khả năng mà ông có để đừng tỏ ra thô lỗ. Thầy phù thuỷ thì dù sao vẫn là thầy phù thuỷ.

“Tôi mời ông ta uống trà làm gì trời!” ông tự nói với mình khi đi đến phòng thức ăn. Ông chỉ mới vừa ăn sáng xong, nhưng ông nghĩ rằng một hai miếng bánh và uống một chút gì sẽ khiến ông bình tĩnh lại sau sự sợ hãi vừa rồi. Gandalf lúc đó vẫn đứng ngoài cửa, cười dài trong lặng lẽ. Sau khi đứng một lúc, ông bước đi, rồi để lại một vết trầy đáng ngờ trên cánh cửa màu xanh xinh đẹp của ông hobbit bằng cây gậy chống của mình. Rồi ông bước đi, vào lúc mà Bilbo đã chén hết miếng bánh thứ hai của mình, và bắt đầu uống mừng rằng ông đã trốn thoát khỏi cuộc phiêu lưu một cách tuyệt hảo.

Vào ngày tiếp theo thì ông gần như quên bẵng Gandalf. Ông chẳng nhớ gì sất, ngoại trừ việc ông ghi vào tấm Thẻ Ước Hẹn giống như thế này: Gandalf ¥ Thứ tư. Vào hôm qua ông đã quá bối rối và chẳng làm được gì cả. Ngay trước giờ uống trà thì một tiếng chuông lớn khủng khiếp đã vang lên tại cánh cửa trước và làm cho ông nhớ lại mọi chuyện!Ông ào đến ấm nước, rót vội ra một cái tách, rồi với nước sốt và một vài miếng bánh gì đó, ông chạy ra cửa.

“Xin lỗi vì đã làm ngài đợi!” ông định nói vậy khi ông thấy rằng người mới đến hoàn toàn chẳng phải là Gandalf. Đó là một người lùn với bộ râu xanh được gấp nếp vào trong chiếc thắt lưng vàng, với đôi mắt sáng rực dưới cái mũ trùm đầu màu lục tối tăm. Ngay khi cửa vừa mở ra, ông ta liền đẩy cửa bước vào, như thể ông đang được chờ đón.

Ông ta treo chiếc áo khoác với mũ trùm lên cái móc treo đồ gần nhất, và “Dwalin đang đợi lệnh ngài!” ông ta nói, cúi mình thật thấp.

“Bilbo Baggins là của ngài!”ông hobbit trả lời, lúc đó ông quá ngạc nhiên và chẳng hỏi được câu nào. Khi sự im lặng đã chuyển thành khó chịu, ông thêm vào: “Tôi đây chỉ mới đang pha trà; xin hãy đến và dùng một chút với tôi.” Có thể là vẫn còn có vẻ xơ cứng, nhưng ông đang tỏ ra tử tế. Và liệu bạn sẽ làm gì được khi có một người lùn chợt đến vào xáo tung tiền sảnh nhà bạn lên mà chẳng một lời báo trước.

Họ chẳng ngồi bên bàn được bao lâu, thật ra thì họ chỉ mới thưởng thức đến miếng bánh thứ ba thì một tiếng chuông thậm chí còn lớn hơn lúc nãy vang lên.

“Xin lỗi!” ông hobbit nói, và tiến ra cửa.

“Cuối cùng thì ông cũng đã đến!” đó là cái mà ông định nói với Gandalf lần này. Nhưng lần này cũng chẳng phải Gandalf. Thay vào đó là một người lùn trông rất già đang bước vào, với một bộ râu trắng và chiếc nón trùm đỏ thẫm; ông ta gần như là bổ nhào vào phòng ngay khi cửa mở, như thể là chính ông ta được mời.

“Ta thấy là họ đã bắt đầu rồi,” ông ta nói ngay khi nhác thấy chiếc nón lục của Dwalin treo ở đó. Ông ta treo chiếc nón đỏ ngay kế bên, và “Balin đang đợi lệnh ngài!” ông lão nói, đặt tay lên ngực.

“Cám ơn!” Bilbo hổn hển nói. Đó không phải là một điều đáng ra phải nói, nhưng họ bắt đầu làm cho ông rất bối rối, và ông cho rằng nên tự mình hỏi họ. Ong kinh hoảng nghĩ rằng những miếng bánh có thể biến vèo đi, và lúc đó ông, chủ nhà: ông biết rõ bổn phận của mình và phải làm điều đó dù cảm thấy đau lòng- ông phải tránh điều đó.

“Hãy vào trong dùng chút trà!” ông cố gắng để nói lên điều này sau khi hít thở thật sâu.

“Một chút bia sẽ làm tôi cảm thấy khá hơn, nếu như điều này không làm phiền ngài, thưa ngài kính mến,” Balin nói trong bộ râu trắng. “Nhưng tôi chẳng phiền về những chiếc bánh đậu đâu, nếu như ngài có vài cái.”

“Nhiều lắm!” Bilbo thấy mình đang trả lời như thế, trong sự ngạc nhiên của chính ông; và rồi ông cũng lại thấy chính ông đang chạy bổ đến hầm rượu để rót đầy một vại bia, và rồi đến phòng thức ăn và đem về hai chiếc bánh đậu tròn mà ông vừa làm vào lúc trưa để chén vào miếng sau bữa khuya.

Khi ông trở lại thì Balin và Dwalin đang nói chuyện tại bàn như những người bạn cũ (thật ra thì họ là anh em). Bilbo ngã bổ chửng ra khiến bia và bánh văng ra trước ông, khi mà tiếng chuông lại vang vọng lần nữa, và rồi một tiếng khác.

“Chắc hẳn lần này là Gandalf đến,” ông khi đang vụt ra lối đi. Nhưng chẳng phải. Lại thêm hai người lùn nữa, với những chiếc mũ trùm lơ, thắt lưng bạc, và bộ râu vàng; mỗi người trong họ mang theo một túi dụng cụ và một cái xẻng. Khi họ lao vào ngay khi cánh cửa mở ra – Bilbo hoàn toàn quá ngạc nhiên.

“Tôi có thể làm gì cho các ngài đây, thưa các vị người lùn?” ông nói. “Kili đang đợi lệnh ngài!” một người nói. “Và Fili!” người kia thêm vào; và họ cùng nhấc những chiếc mũ trùm màu lơ ra và cúi đầu.

“An lành cho ngài và cho gia đình ngài!” Bilbo trả lời, lần này ông nhớ được về cách nói cần thiết.

“Dwalin và Balin đã có ở đây, theo như tôi thấy,” Kili nói. “Nào, chúng ta nhập băng thôi!”


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:05 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
“Băng!” ngài Baggins nghĩ. “Tôi không thích cái từ này chút nào. Thật sự tôi phải ngồi xuống một phút và tập trung thần trí, và uống một chút gì đó. “Ông chỉ vừa ngồi nhắp vào góc bàn, trong khi cả bốn người lùn đã ngồi quanh bàn, và đang nói về việc đào vàng, những rắc rối khi đụng phải yêu tinh, và về sự phá phách của lũ rồng, hàng tá chuyện khác mà ông chẳng hiểu gì cả, và chẳng muốn hiểu chút nào, vì chuyện họ nói có vẻ phiêu lưu mạo hiểm quá, và rồi ding – dong – a – ling – dang chuông nhà ông lại reo vang, như thể những rắc rối mà ông hobbit nhỏ này đang cố đẩy đi lại ập đến. “Có ai đó ngoài cửa!” ông nói, chớp mắt. “Khoảng bốn người, theo như âm thanh, ” Fili nói. “Ngoài ra, chúng tôi thấy họ đằng sau chúng tôi một khoảng.”
Ông hobbit tội nghiệp ngồi phịch xuống trong tiền sảnh và đưa hai tay lên đầu, tự nhủ rằng chuyện gì đang xảy ra, và cái gì sẽ xảy đến, và cả cái đám này có định ở lại chén bữa khuya hay không. Rồi tiếng chuông lại reo vang lần nữa, và ông phải chạy ra cửa. Thật ra thì không phải là bốn, mà là NĂM. Một người lùn nữa đã đến nhập bọn khi ông còn đang tự hỏi mình trong tiền sảnh. Ong chậm chạp quay quả đấm cửa, đứng nhìn họ. Cả bọn đi vào, từng người một cúi chào và nói “đợi lệnh ngài.” Dori,Nori, Ori, Oin và Gloin là tên họ, với hai cái mũ trùm tím, một cái mũ trùm xám, một cái mũ trùm nâu, một cái mũ trùm trắng được treo lên móc rất nhanh, và họ bước sầm sập vào trong, những bàn tay to rộng của họ móc vào những chiếc thắt lưng làm bằng vàng và bạc, để nhập bọn với những người khác. Như vậy gần như đã hình thành một băng. Có vài người gọi bia, một số gọi bia đen, và một gọi cà phê, và tất cả bọn họ đều đòi bánh, khiến cho ông hobbit bận túi bụi trong một thoáng.

Một cái bình lớn đựng đầy cà phê tồi được đặt trong lò sưỡi, những chiếc bánh đậu được chén hết, và những người lùn bắt đầu lấn sang những chiếc bánh nướng phết bơ, và rồi – một tiếng gõ lớn vang lên. Không phải là tiếng chuông, mà là những tiếng rat-tat vang lên bên chiếc cửa lục xinh đẹp của ông hobbit. Có ai đó đang gõ nó bằng gậy.

Bilbo chạy ào ra lối đi, cực kỳ tức giận, và cùng với ông còn là sự bối rối và hoang mang – cuối cùng ông cũng nhớ ra rằng đây chính là ngày thứ Tư đầy rắc rối. Ông mở cửa bằng một cái giật mạnh, và cả đám ngã đổ nhào, người này đè lên người kia. Lại thêm những người lùn, bốn gã nữa! Còn Gandalf đứng đằng sau, tựa vào cây gậy của ông, và nhân tiện ông vẩy cái dấu hiệu bí mật mà ông đã tạo lúc sáng đi.

“Cẩn thận! Cẩn thận!” ông nói. “Chẳng giống anh chút nào, Bilbo, khi anh để cho bạn đợi trên thảm chùi chân, và mở cửa như là một phát súng hơi! Để tôi giới thiệu nhé Bifur, Bofur, Bombur và đặc biệt là Thorin!”

“Đợi lệnh ngài!” Bifur,Bofur và Bombur đứng thành hàng và cất tiếng. Rồi họ nhấc hai cái nón trùm vàng cùng một cái xanh nhạt; và cùng với nó là một cái màu xanh da trời với tua dài bằng bạc. Cái cuối cùng là của Thorin, một người lùn cực quan trọng, thật sự không ai khác hơn chính là Thorin Oakenshield vĩ đại, người hoàn toàn chẳng hài lòng gì khi nằm bổ chửng trên tấm thảm chùi chân của Bilbo với Bifur, Bofur và Bombur trên đầu. Chỉ vì Bombur rất béo và nặng. Thật ra thì Thorin cũng rất kiêu căng, và chẳng nói gì về việc đợi lệnh cả; nhưng ngài Baggins tội nghiệp nhà mình đã nói xin lỗi rất nhiều lần, và cuối cùng ông cũng càu nhàu “xin đừng để ý đến nó,” và không tỏ ra khó chịu nữa.

“Nào bây giờ thì tất cả chúng ta đã ở đây!” Gandalf nói, nhìn vào hàng mười ba cái nón trùm, một băng nón tuyệt vời có thể có, và treo cái của ông lên móc áo. “Thật là một cuộc thu hoạch vui vẻ!

Tôi hy vọng ở đây sẽ còn lại cái gì đó để những người đến trễ ăn và uống! Cái gì thế này! Trà! Không, cám ơn! Một chút rượu vang đỏ, tôi nghĩ thế, dành cho tôi.” “Và cho tôi,” Thorin nói. “Mứt mâm xôi và bánh nhân táo,” Bifur nói. “Và thịt băm viên với phó mát,” Bofur nói. “Và thịt lợn băm với xà lách,” Bombur nói. ” Và nhiều bánh với rượu bia – và cà phê, nếu ngài không phiền,” những người lùn khác gọi váng cả cửa.

“Thêm vào một chút trứng nữa, đây làmột anh chàng tốt bụng!” Gandalf gọi sau hết, khi mà ông hobbit bổ chửng vào phòng thức ăn. “Hãy mang ra đây một con gà lạnh với nước giầm!”

“Có vẻ như mình đã biết khá nhiều về phía trong của vận hội mà tự mình đã có được!” ngài Baggins nghĩ, ông bắt đầu cảm thấy lúng túng, và bắt đầu tự hỏi phải chăng là cuộc phiêu lưu tồi tệ nhất đã bắt đầu lao vào ngay chính nhà ông. Trong lúc đó ông đang mang ra tất cả những chai lọ, những đĩa, rồi dao nĩa, ly tách, thìa cà phê và hàng đống thứ trên một cái khay to, ông đã trở nên rất nóng nảy, mặt đỏ bừng, và giận dữ.

“Những người lùn lộn xộn và quấy rối kia!” ông nói lớn. ” vì sao họ chẳng đến giúp một tay nhỉ?” Hãy nhìn kìa! Balin và Dwalin đứng ngay cửa bếp, còn Fili và Kili đứng ngay phía sau họ, và trước khi ông có thể thể nói gì họ đã lướt qua cái khay, và những chiếc bàn nhỏ trong phòng khách đã được sắp đầy mọi thứ.

Gandalf ngồi phía đầu bàn với mười ba người lùn vây quanh; còn Bilbo ngồi trên chiếc ghế đẩu bên đống lửa, gặm rỉa một miếng bánh quy (sự ngon miệng của ông đã biến đi đằng nào mất), và thử nhìn như thể mọi việc đã được sắp xếp tuyệt vời và không phải là một cuộc phiêu lưu tồi tệ nhất. Bọn người lùn ăn và ăn, rồi nói và nói, và thời gian trôi qua. Cuối cùng họ đẩy ghế ra sau, và Bilbo đứng dậy để thu dọn ly đĩa.

“Tôi nghĩ rằng tất cả các ngài sẽ ở lại dùng bữa khuya chứ?” ông với với chất giọng lịch sự nhất của mình. “Tất nhiên!” Thorin nói. “Và sau đó, chúng ta sẽ chẳng vào việc trước khi khuya, và chúng ta sẽ có âm nhạc trước tiên. Nào, dọn đi!”

Thế là, mười hai người lùn – không có Thorin, ông ta thật quan trọng, nên ông đứng lại để nói chuyện với Gandalf – nhảy vội đến và thu dọn mọi thứ thành từng chồng cao nghệu. Khi họ đi, chẳng cần phải có khay khiếc gì, với những cột dĩa được giữ thăng bằng, mỗi chồng dĩa còn có một cái chai trên đầu, và họ giữ ông bằng một tay, thì ông hobbit chạy đằng sau họ, gần như rít lên trong sợ cuống “xin cẩn thận cho!” và “xin, đừng phiền! Tôi có thể lo được.” Nhưng những người lùn bắt đầu hát váng lên:

Đĩa tan ly vỡ đi cùng
Dao cùn nĩa gãy chẳng dùng được đâu
Binbo ghét đến phát rầu
Bể chai vỡ lọ gây sầu với lo
Quần áo thì rách đi cho
Mỡ đầy lối nhỏ chẳng ai hài lòng
Sữa đổ vương vãi khắp phòng
Xương nằm với thảm lòng thòng gớm thay
Rượu vung đầy cửa thày lay
Đồ sành vỡ vụn tung bay khắp nhà
Đập chúng cho vỡ vụn ra
Những gì còn lại thì ta đem về
Đem ra tiền sảnh thật ghê
Gom thành một đống ma chê quỷ hờn
Bilbo ghét chẳng gì hơn
Nên hãy cẩn thận đừng rơi đĩa nào.

Tất nhiên à họ chẳng hề làm những điều ghê rợn trên, và mọi thứ trở nên sạch sẽ và về đúng chỗ một cách an toàn, nhanh chóng và sáng sủa, trong khi ông hobbit quay mòng mòng giữa bếp để thử xem xem họ đang làm gì. Đoạn rồi họ quay lại, và thấy Thorin đang đứng trên đệm chắn, hút thuốc phì phèo bằng cái tẩu. Ông đang thả ra những vòng khói cực lớn, và khi nào ông bảo chúng đi, thì chúng vội chuồn đến bên ống khói, hoặc đứng đằng sau cái đồng hồ chỗ mặt lò sưỡi, hoặc lẩn xuống dưới bàn, hoặc bay vòng vòng trên trần nhà; nhưng mà dù có lẩn đi đâu cũng không đủ nhanh để thoát khỏi tay Gandalf. Pop! Ông thổi ra một cái vòng khói nhỏ hơn từ cái ống điếu nhỏ thẳng màu xám của mình xuyên qua mỗi cái vòng của Thorin. Những vòng khói của Gandalf sau đó chuyển thành màu xanh và quay về bay lượn trên đầu của thầy phù thuỷ. Lúc này ông đã kịp tạo ra một đám mây trên đầu mình, và trong cái thứ ánh sáng lờ mờ đó ông trông rất lạ lùng và huyền bí. Bilbo đứng sững và ngẩn trông – ông rất yêu những vòng khói – và ông đỏ mặt vì thẹn khi nghĩ đến những vòng khói mà sáng hôm qua ông đã gửi vào những làn gió thổi trên Ngọn Đồi.

“Nào, giờ thì một chút âm nhạc!” Thorin nói. “Mang nhạc cụ đến đây!”

Kili và Fili chạy ào đến những cái túi của họ và mang về vài cây violin; Dori, Nori và Ori mang ra những cây sáo được họ giắt đâu đó trong áo choàng; Bombur thì đặt một cái trống giữa tiền sảnh; Bifur và Bofur cũng đi ra, và trở về với những cây clarinet mà họ đã đặt sẳn ở giữa đường vào. Dwanlin và Balin nói: “Xin lỗi, tôi bỏ đồ của tôi ở chỗ cổng vòm rồi!” “Mang của tôi vào luôn thể,” Thorin nói. Và họ trở lại với những cây đàn violin to bằng cả người họ, và mang vào cây đàn hạc của Thorin nằm trong một cái bao màu lục. Đó là một cây đàn hạc bằng vàng tuyệt đẹp, và khi Thorin khẩy nó, âm nhạc bắt đầu ngay tức thì, và như thể Bilbo đã quên đi một cái gì đó bất chợt mênh mang, khiến cho tiếng nhạc vươn ra khỏi vùng đất tối tăm dưới ánh trăng lạ lẫm, vượt qua trên Nước và lan xa đến mọi hố hobbit đang có trên Ngọn Đồi.

Bóng đêm tràn vào bóng từ khung cửa sổ nhỏ vẩn đang mở phía bên Ngọn Đồi, với ánh lửa bập bùng – hiện đang là tháng Tư – và họ vẩn biểu diễn say sưa, trong khi cái bóng của bộ râu Gandalf ve vẩy trên tường.

Bóng đêm đã tràn ngập phòng, lửa tàn dần, và những cái bóng biến mất, trong khi họ vẩn còn chơi. Rồi thình lình một người và đến người khác cất tiếng ca trong khi họ vẩn chơi đàn, những tiếng hát nằm sâu từ trong họng của những người lùn bắt nguồn từ những những vùng đất quê hương sâu thẳm cổ xưa của họ; và như thể những nơi ấy của tạo thành bài hát của họ, cứ như thể những bài hát của họ vang lên chẳng cần tiếng nhạc.

Trên những ngọn núi giá lạnh giữa sương mù
Trong hầm tối âm u giữa những hang động cổ xưa
Chúng ta phải từ bỏ ngày ngày ánh sáng dài lâu
Để kiếm tìm ánh vàng theo số phận đẩy đưa
Những người lùn xưa cổ với những phép thuật phi thường
Với những nhát búa rung lên như những tiếng chuông ngân
Nơi sâu thẳm, nơi bóng tối ngủ say trong tâm tưởng
Nơi những hố sâu, giữa tiếng thác rền vang
Hỡi những hoàng đế cổ xưa cùng những yêu tinh lãnh chúa
Đã tích trữ biết bao bạc vàng giữa bóng hoàng hôn nhạt nhoà
Rồi biết bao miệt mài và rèn dũa
Đem ánh sáng giấu vào ngọc thần trên bao gươm quý giá
Họ đã nạm bạc biết bao chuỗi hạt
Gắn những vì sao vào những vương miện đế vương
Họ dùng lửa của rồng để cùng nhau siết chặt
Dùng ánh trăng sao dệt lên chiếc lưới phi thường
Những ngọn núi giá lạnh mù sương nay ở đâu
Những hang động sâu thẳm chốn ngút ngàn
Chúng ta phải từ bỏ ngày ngày ánh sáng dài lâu
Để tìm lại những vàng bạc xưa kia đã thành quên lãng
Những chiếc cốc chạm trổ tinh khôi
Và chiếc đàn hạc vàng; chẳng ai tìm thấy được
Chúng vẫn nằm lại đâu, dù biết bao lời hát buông lơi
Người và elves vẫn hát, dầu chẳng ai nghe được
Những cây thông vẩn reo vang trên khoảng không lớn rộng
Gió vẩn thổi dài qua đêm tối mênh mang
Lửa đỏ hồng, vẫn chiếu sáng mênh mông
Soi rừng cây lung linh như đuốc sáng
Tiếng chuông vẫn ngân vang theo ngày tháng
Người ngẩn nhìn với khuôn mặt xanh xao
Rồng thiêng bổng nỗi lửa hung tàn
Xô đổ tháp chuông, rung cửa nhà lảo đảo
Núi cao mờ ảo dưới ánh trăng chênh chếch
Những người lùn nghe thấy tiếng bước chân từ địa ngục
Họ vội tụ về dưới ngọn thác mỏi mệt
Sâu dưới chân người, dưói ánh trăng vàng rực
Những ngọn núi mịt mờ nơi chốn hoang vu
Những hang động sâu thẳm le lói âm u
Chúng ta phải từ bỏ ngày ngày ánh sáng dài lâu
Để giành lấy những cây đàn hạc vàng vĩnh cửu.

Khi họ hát, ông hobbit cảm thấy được tình yêu toả ra từ những đồ vật tuyệt diệu đã được họ làm ra bằng tay, bằng sự xảo trá hay bằng ma thuật huyền diệu đang thấm dẫn qua ông, ông cảm thấy được tình yêu ghen tương và hung hãn, thấy được ước muốn sâu thẳm trong tâm can của những người lùn. Có cái gì đó trong tính cách của dòng họ Took đang thức dậy trong ông, và ông ước sao được ra đi để nhìn thấy những ngọn núi vĩ đại, được nghe tiếng thông reo và tiếng thác đổ, được khám phá những hang động, được đeo những thanh gươm thay cho những cây gậy chống. Ông nghĩ đến những châu báu mà những người lùn đã làm sáng bừng cả hang động. Rồi thình lình trong khu rừng đằng sau Nước, một ngọn lửa bùng lên – có thể là ai đó đã đã đốt một đống củi – và ông nghĩ đến những con rồng hung hãn đang đậu trên Ngọn Đồi êm ả và đốt nó thành lửa đỏ. Ông rùng mình; và ông nhẹ nhàng trở lại thành ngài Baggins của Bag End, Dưới Ngọn Đồi.

Ông rùng mình. Một nửa tâm trí ông lưỡng lự và nửa kia ham muốn để chạy trốn dưới những thùng bia trong hầm rượu, và sẽ không trở ra chừng nào những người lùn kia chưa bỏ đi. Thình lình ông thấy âm nhạc và tiếng hát chợt tắt hẳn, và tất cả mọi người đang đứng nhìn ông với những đôi mắt sáng rực trong bóng đêm.

“Anh đi đâu?” Thorin nói, với một giọng nói như thể ông biết rõ cả hai phần trong tâm trí ông hobbit.

“Cần thêm một chút ánh sáng chứ?” Bilbo nói với vẻ hối lỗi.

“Chúng tôi thích bóng đêm <hê hê, tui cũng vậy>,” những người lùn nói. “Bóng đêm dành cho những chuyện trong đêm tối! Còn nhiều giờ nữa mới tới bình minh.”

“Tất nhiên!” Bilbo nói, và hấp tấp ngồi xuống. Ông trượt khỏi ghế đẩu và ngồi xuống trên tấm đệm chắn, làm cái que cời và cái xẻng va đập loảng xoảng.

“Hush!” Gandalf nói. “Để Thorin nói!” Và Thorin nhún mình bắt đầu.

“Gandalf, những người lùn và ngài Baggins! Chúng ta đang cùng có mặt trong nhà người bạn và người thông thái của chúng ta, người hobbit táo bạo và tuyệt vời nhất – mong cho lông giữa các ngón chân của ngài chẳng bao giờ rơi rụng! Mọi người đều khen ngợi bia và rượu của ngài!” Ông ngừng lại một chút để thở và phác một dấu hiệu lịch sự về phía ông hobbit, nhưng những lời khen tặng có vẻ chẳng có tác dụng gì với Bilbo Baggins tội nghiệp, người đang mấp máy môi để chống lại việc được gọi là người táo bạo và nhất là một con người thông thái, dù vậy chẳng có âm thanh nào phát ra, vì ông đang lúng ta lúng túng. Và Thorin tiếp tục:

“Chúng ta gặp nhau thảo luận về những kế hoạch của mình, những cách thức, phương tiện, chính sách và thiết bị. Chúng ta bắt đầu chuyến viễn du dài của mình rất sớm trước khi ngày mới bắt đầu, một cuộc hành trình mà có thể một số trong chúng ta, hoặc có thể là tất cả chúng ta (ngoại trừ người bạn và người cố vấn của chúng ta, thầy phù thuỷ khéo léo Gandalf) có thể chẳng bao giờ trở về. Đây là một thời khắc trọng thể. Mục đích của chúng ta, tôi cho rằng, đã rất rõ ràng. Với ngài Baggins đáng kính, và có thể với một hoặc hai người lùn trẻ tuổi (tôi nghĩ là tôi nên nêu tên Kili và Fili làm ví dụ), thời điểm này là lúc chính xác để có một sự giải thích ngắn -”

Đó là phong cách của Thorin. Ông là một người lùn quan trọng. Nếu có thể, ông có thể nói miết cho đến khi hết hơi, mà chẳng buồn nói với bất kỳ ai những gì mà họ chưa biết. Nhưng ông đã bị cắt ngang thô bạo. Bilbo tội nghiệp chẳng thể chịu đựng được thêm nữa. Với viễn cảnh chẳng bao giờ trở về, ông đã nghe thấy những tiếng kêu thét bên trong mình, và nó nhanh chóng bùng lên thành một cái giống như tiếng rít của một động cơ vang vọng khắp đường hầm. Và tất cả những người lùn nhảy bổ chửng ra bàn. Gandalf vẩy lên một tia sáng sáng nơi cuối cây gậy thần của ông, và trong những ánh lửa của nó, ông hobbit nhỏ bé tội nghiệp khuỵu xuống trên tấm thảm, run rẩy như thịt nấu đông đang tan chảy. Rồi ông nằm sóng xoài ra sàn nhà, rồi gọi to lên “sét đánh, sét đánh!” hết lần này đến lần khác; và đó là những thứ mà mọi người có thể nghe từ ông trong một lúc lâu. Rồi họ đỡ ông lên và đặt nằm trên chiếc ghế sofa ở phòng khác, đặt đồ uống vào tay ông, rồi trở về với những công việc trong bóng đêm của mình.

“Cậu bé nhỏ dễ bị kích động thật,” Gandalf nói, khi họ ngồi trở lại. “Cơn ngất trong buồn cười ngớ ngẩn đấy, nhưng cậu ta là giỏi nhất, giỏi nhất trong những người giỏi nhất, với sự cuồng nhiệt như một con rồng trong khoảnh khắc sinh tử.”

Nếu bạn đã từng trông thấy một con rồng vào lúc hiểm nghèo, bạn sẽ nhận thấy rằng những lời trên là những lời phóng đại thi vị cho bất kỳ hobbit nào, thậm chí với cả Già Took vĩ đại – người khổng lồ Bullroarer, người to lớn đến nỗi (so với hobbit) có thể cưỡi được cả ngựa. Ông đã đột kích vào hàng ngũ của những yêu tinh trên Núi Gram trong Trận đánh trên Đồng cỏ, và đánh bay đầu vua Gol-firnbul của chúng bằng cây dùi gỗ. Nó đã bay đi hàng trăm dặm trong không trung và rơi vào một cái hố hobbit, và cùng với việc dành chiến thắng trong trận đánh này, môn golf đã được đồng thời phát minh. Tuy nhiên, trong lúc đó người hậu duệ lịch lãm của Bullroarer đã hồi tỉnh trong phòng khác. Sau khi ngồi một lúc và uống một ly, ông đã hồi hộp rón rén đi đến bên cửa phòng khách. Ở đây ông nghe thấy Gloin nói: “Humsph!” (hoặc một cái tiếng gì giống giống như tiếng ngáy). “Cậu ấy có chịu làm không, anh nghĩ sao? Gandalf đã nói rất hay về tính cuồng nhiệt trong con người cậu hobbit này, nhưng mà một kẻ trong một lúc kích động mà hét toáng lên sẽ khiến rồng và họ hàng của nó được đánh thức, và cả bọn chúng ta sẽ bị giết. Tôi nghĩ cái tiếng kêu ấy giống như sợ hãi hơn là kích động! Thật ra, nếu như không phải có cái dấu hiệu trên cửa, tôi nghĩa rằng mình đã vào lầm nhà. Ngay khi tôi thấy cậu nhỏ đó lăn lông lốc trên thảm, tôi bắt đầu nghi ngờ. Cậu ta trông giống một tay bán tạp phẩm hơn là một tên trộm đêm!”

Đoạn ngài Baggins quay tay nắm cửa và đi vào. Dòng máu của Took đã giành chiến thắng. Ông thình lình cảm thấy ông sẽ ra đi mà chẳng cần lên giường rồi ăn sáng, dù điều đó thật là cuồng nhiệt. Và đối với một cậu nhỏ vừa ngã lăn quay trên thảm thì điều đó càng thật là cuồng nhiệt . Sau này nhiều lần con người Baggins trong cậu đã hối tiếc về việc ông đã làm lúc này, và ông tự nói với mình: “Bilbo, cậu thật ngốc; cậu đã đi đúng đường rồi mà.”

“Xin lỗi,” ông nói, “nếu như tôi có nghe lén những gì quý vị nói. Tôi không giả vờ để hiểu rằng quý vị đang nói về chuyện gì, hoặc là các vị đang ám chỉ đến những tên trộm đêm, nhưng tôi hiểu rằng tôi tin rằng” (đó là cái mà ông gọi là chân giá trị của mình) “các vị không đánh giá cao tôi. Tôi sẽ cho các vị thấy. Tôi không có dấu hiệu nào trên cửa tôi cả – nó đã được sơn từ tuần trước -, và tôi chắc rằng các vị đã vào nhầm nhà. Ngay khi tôi thấy các khuôn mặt buồn cười của các vị ở ngưỡng cửa, tôi đã bắt đầu nghi ngờ. Nhưng đã cư xử như một người đứng đắn. Hãy cho tôi biết các vị muốn làm gì, và tôi sẽ thử nó, dù cho có phải đi tít sang phương Đông để chiến đấu chống lại những con Ma Sâu hoang dại trong Sa Mạc Tận Cùng. Tôi đã được đặt giá một lần bởi người ông thật thật thật vĩ đại của tôi, Bullroarer Took, và -”

“Vâng, vâng, nhưng điều đó đã diễn ra lâu lắm rồi, “Gloin nói. “Tôi đã nói với ngài. Và tôi bảo đảm rằng có một dấu hiệu trên cánh cửa này, một dấu hiệu thường thấy trong thương mại, và đã từng có nói. Tay ăn đêm có một nghề nghiệp thú vị, thật nhiều Kích thích và những Phần thưởng đáng giá, đó là những điều thường được đọc thấy. Ngài nên gọi là Chuyên Gia Săn tìm Kho báu hơn là Trộm Đêm nếu như ngài thích. Một số bọn họ đã làm. Bọn tôi cũng vậy. Gandalf nói với chúng tôi rằng có một người như vậy đang tìm Việc vào lúc này, và ông ấy đã hẹn gặp bọn tôi ở đây vào giờ uống trà ngày Thứ Tư.”

“Tất nhiên là đã có dấu hiệu, ” Gandalf nói. “Chính tôi đã đặt nó. Vì những lý do tốt đẹp. Anh đã yêu cầu tôi chọn mười bốn người cho chuyến viễn hành, và tôi chọn ngài Baggins. Nếu như có ai đó nói tôi đã chọn sai người và sai nhà, thì các người hãy dừng lại với mười ba các người, lên đường với tất cả sự xui xẻo mà các người thích, hoặc trở về mà đào than đi.”

Ông giận dữ quắc mắc với Gloin khiến tay người lùn này bối rối lui lại ghế của ông ta, và khi Bilbo mở miệng để hỏi một câu hỏi, thì ông quay sang ông hobbit và cau rồi nhướng đôi mày rậm của ông, khiến cho cái mở miệng của Bilbo trở thành một cái ngáp.
“Thế là đúng đấy,” Gandalf nói. “Đừng có mà tranh cãi nữa. Tôi đã chọn ngài Baggins và điều đó là đúng. Bọn anh ăn như vậy là đủ rồi. Nếu tôi nói anh ta là một tay Trộm Đêm, thì anh ta là một tay Trộm Đêm, hoặc sẽ trở thành như vậy vào lúc thích hợp. Anh ta cừ hơn là các người tưởng nhiều, và thực hiện công việc tốt hơn anh ta đánh giá mình rất nhiều. Các anh (có thể) đều có thể sẽ cám ơn tôi về điều này. Nào, Bilbo, cậu bé của ta, vặn đèn, và cho một chút ánh sáng về cái này!”.

Trên bàn, trong ánh sáng của ngọn đèn lớn toả ra cái bóng đỏ, ông ta đưa ra một cái giống một giấy da hơn là cái bản đồ.

“Cái này được Thror, ông ngoại của anh đấy, Thorin, làm ra, ông ta nói rằng nó là câu trả lời cho những câu hỏi vốn kích thích những người lùn. “Nó là bản đồ của Núi.”

“Tôi thấy nó chẳng giúp chúng ta bao nhiêu.” Thorin nói, thất vọng trong thoáng chốc. “Tôi nhớ rõ về Núi và vùng đất ấy. Và tôi biết Rừng U Ám ở đâu, và cả về Bãi Héo nơi con rồng vĩ đại trồi lên.”

“Có một dấu máu rồng trên Núi,” Balin nói , “nhưng nếu chẳng có nó thì cũng dễ dàng tìm ra nó thôi, nếu như chúng ta đến được đấy.”

“Có một điểm các anh không chú ý,” thầy phù thuỷ nói, “và đó là một lối đi bí mật. Các anh có thấy một con dấu bí ẩn ở phía Tây, và hướng của nó chỉ sang một con dấu bí mật khác không?” Nó sẽ tạo ra một lối đi bí ẩn dẩn đến Tiền Sảnh Ngầm.

“Có thể có lối đi ấy,” Thorin nói, “nhưng làm sao chúng ta biết là nó còn là bí mật nữa không? Lão Smaug <một loại rồng khổng lồ, thường gặp trong thần thoại châu Âu> đã sống ở đấy đã quá lâu và hẳn đã biết hết mọi điều có thể biết về những hang động ấy.”

“Ông ta có thể biết, nhưng ông ta đã chẳng dùng đến nó trong hằng bao nhiêu năm rồi.”Vì sao?”

“Bởi vì nó quá nhỏ. Cánh cửa cao năm foot và ba người có thể cùng đi vào con dấu nói như thế, nhưng Smaug thì không thể trườn vào cái lỗ cỡ này, thậm chí khi nó còn là rồng con, huống chi sau khi lão đã chén biết bao người lùn và con người ở Dale.”
“Nó có thể là một cái lỗ cực lớn cho tôi,” Bilbo rúc rích nói (ông chẳng có chút khái niệm gì về những con rồng và chỉ biết đến những cái lỗ hobbit) Ông cảm thấy kích thích và hấp dẫn trở lại, và ông quên béng đi việc giữ mồm giữ miệngÔng yêu thích những cái bản đồ, và trong tiền sảnh của nó treo một cái Vòng Quanh Đất Nước lớn mà tất cả những bức tường yêu thích của ông đều được viền đỏ. “Vì sao mà một cánh cửa lớn như thế lại có thể được giữ bí mật với mọi người bên ngoài, không kể con rồng?” Ông hỏi. Bạn nên nhớ rằng ông chỉ là một ông hobbit nhỏ thôi.

“Vì nhiều lẽ,” Gandalf nói. “Nhưng có một điều rằng chúng ta sẽ không biết một điều được che giấu nếu không nhìn thấy nó. Từ những gì thể hiện trên cái bản đồ này tôi đoán rằng có một cánh cửa khép kín được làm giống chính xác với sườn Núi. Đó là cách thường làm của những người lùn – tôi nghĩ thế, đúng không? “Có lẽ thế,” Thorin nói.

“Ngoài ra,” Gandalf tiếp tục, “tôi quên nói rằng với cái bản đồ này còn có một cái chìa khoá, một cái chìa khoá nhỏ và bí ẩn. Nó đây!” ông ta nói, và đưa cho Thorin một cái chìa khoá có nòng dài và những mấu răng phức tạp làm bằng bạc. “Giữ nó cho kỹ!”
“Tin ở tôi,” Thorin nói, và ông vội vàng buộc nó với một sợi xích xinh đẹp trước cổ, dưới áo vet. “Nào, bâu giờ thì mọi thứ hấp dẫn hơn rồi. Những thông tin mới này đã làm cho chúng trở nên tốt hơn nhiều. Chúng ta đã biết rõ cần phải làm gì rồi. Chúng ta nghĩ đến việc đi về phía Đông, thật là lặng lẽ và cẩn thận, cho đến khi tới được Hồ Dài. Sau đó thì những rắc rối sẽ bắt đầu.”
“Chúng ta sẽ phải đi lâu mới tới được đó, nếu như tôi đã được biết mọi điều về cái phương Đông phức tạp ấy,” Gandalf ngắt lời.
“Chúng ta có thể từ đây đi ngược lên Sông Chảy,” Thorin nói tiếp mà chẳng chú ý gì, “và tiếp đó đi đến những tàn tích của Dale, một thành phố cổ trong thung lũng ở đấy, dưới bóng của Núi. Nhưng chẳng ai trong chúng ta thích thú gì với Cổng Trước cả. Con sông sẽ chảy ra khỏi nó rồi đổ xuống một vách đá khổng lồ tại phía Nam của Núi, và tránh khỏi con rồng càng xa càng tốt, trừ khi nó không muốn thế.”

“Như thế chẳng tốt đâu,” thầy phù thuỷ nói, “không tốt đối với một Chiến Binh vĩ đại, thậm chí với cả Anh Hùng. Tôi đã thử tìm một người, nhưng các chiến binh mãi bận bịu giao tranh với nhau trên những vùng đất xa, và các anh hùng chung quanh đây thì quá ít ỏi, hoặc đơn giản là chẳng có để màchọn. Những thanh gươm ở đấy phần lớn đều cùn cả rồi, những lưỡi rìu thì chẳng dùng làm gì cả, còn những tấm khiên thì được dùng làm khung hoặc đồ đậy dĩa; và những con rồng thì trở nên quá xa vời (và đó là truyền thuyết). Đó là lý do vì sao tôi quyết định tiến hành mọi việc với các tay chuyên gia trộm đêm khi tôi nhớ về sự tồn tại của của cửa Sườn núi. Và đây là Bilbo Baggins nhỏ bé của chúng ta, tay trộm đêm, tay trộm đêm được tuyển và được chọn. Nào bây giờ hãy tiếp tục thảo luận kế hoạch.”

“Tốt lắm,” Thorin nói, ” tôi cho rằng chuyên gia trộm đêm này sẽ cho chúng ta một số ý kiến và đề nghị nào đó.” Ông ta quay sang Bilbo với một vẻ lịch sự nhạo báng.

“Đây là lần đầu tiên tôi được biết về những chuyện như thế này,” ông nói, cảm thấy có gì đó rối loạn và run rẩy trong lòng, nhưng đến lúc này vẩn khăng khăng quyết tâm theo đến cùng vụ này. “Tôi nói về vấn đề vàng và rồng ấy, và tất cả mọi thứ, và việc nó xảy đến như thế nào, nó thuộc về ai, vân vân và vân vân.”

“Ban phúc cho tôi!” Thorin nói, “anh chẳng có một cái bản đồ đấy ư? và anh đã chẳng nghe bài hát của chúng tôi sao? và chẳng lẽ chúng tôi đã nói về tất cả những chuyện này hằng giờ rồi sao?”

“Cũng vậy, tôi muốn mọi chuyện trở nên rõ ràng và dễ hiểu, ” ông bướng bĩnh nói, lấy một vẻ nghiêm trang (ông thường tỏ ra điều này với những ai đến mượn tiền ông), và cố hết sức để tỏ ra khôn ngoan, thận trọng và chuyên nghiệp khi để cho Gandalf có ý kiến. “Tôi cũng muốn biết về những rủi ro, về những cái giá phải trả, và yêu cầu thời gian và những gì được đền đáp, và đại loại thế” – với cái cách như thế ông muốn nói: “Tôi sẽ ra đi vì chuyện gì? và tôi có còn sống trở về hay không?”


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:07 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Chương 2: Thịt cừu nướng

Bilbo nhảy dựng lên, và vẫn đang mặc áo ngủ, ông đi vào phòng khác. Ông chẳng thấy ai ở đây, ngoại trừ tất cả những dấu hiệu về một bữa ăn sáng thịnh soạn và vội vã. Có một cái vị đáng sợ trong phòng, và hàng đống những lọ sành chưa rữa nằm trong bếp. Gần như mọi cái lọ và xoong chảo ông có đều đã được đem ra dùng. Việc rửa ráy lại chúng thì đáng buồn đến nỗi Bilbo buộc phải tin rằng bữa tiệc vào đêm hôm trước đã không phải là một phần của những cơn mộng khủng khiếp của ông, và ông đã bắt đầu hy vọng. Thật ra ông thật sự tin rằng sau khi nghĩ đi nghĩ lại cả bọn họ đã đi mà không kêu đến ông, không nghĩ đến chuyện phải đánh thức ông dậy (“nhưng cũng chẳng có một lời cám ơn nào” ông nghĩ); và nếu như vậy thì ông chẳng hề cảm thấy một sự ngạc nhiên nhỏ nhoi nào. Cảm giác này làm ông ngạc nhiên.

“Đừng có mà ngốc thế, Bilbo Baggins!” ông nói với chính mình, “cứ nghĩ đến những con rồng và tất cả những vùng đất vớ vẩn từ thời nảo thời nào!” Nói đoạn ông mặc tạp dề vào, nhóm lửa lên, đun nước và rửa ráy. Rồi ông ăn một bữa sáng nho nhỏ trong bếp trước khi quay trở lại phòng khách. Lúc này mặt trời đã lên và cửa trước thì đang mở, để cho hơi ấm lan toả. Bilbo bắt đầu huýt sáo to và bắt đầu quên về cái đêm trước đó. Thật sự thì ông chỉ vừa ngồi xuống và để chuẩn bị một bữa sáng nhỏ thứ hai trong phòng khách bên cánh cửa sổ mở rộng thì đã thấy Gandalf đi vào. “Anh bạn,” ông nói, “anh đã có đi đâu bao giờ chưa? Và một cuộc khởi hành sớm? Và anh thì đang ăn bữa sáng tại đây, anh muốn gọi nó là gì thì gì, vào lúc mười giờ rưỡi! Họ có để cho anh một lời nhắn, bởi vì họ không thể đợi được.”
“Lời nhắn gì?” ngài Baggins tội nghiệp nói, mặt đỏ ửng.
“Con Voi vĩ đại!” Gandalf nói, “ngài không phải là ngài chút nào vào sáng nay – ngài chẳng hề lau bụi trên mặt lò sưởi của ngài!”
“Thế có nghĩa là gì? Tôi đã quá đủ công việc lau rửa cho mười bốn người!”
“Nếu ngài lau bụi trên mặt lò sưỡi ngài sẽ tìm thấy ngay dưới cái đồng hồ,” Gandalf nói, đưa cho Bilbo một tờ giấy (được viết chữ, tất nhiên, trong chính ngay sổ tay của ông).
Và đây là những gì mà ông đọc được:
“Thorin và Công ty xin chúc mừng ngài Trộm Đêm BilBo!
Thư này để tỏ lòng biết ơn của chúng tôi cho sự hiếu khách của ngài, và để đáp lại về việc ngài đã đồng ý trở thành phụ tá chuyên nghiệp của chúng tôi. Điều khoản: phân phối tiền mặt, và không quá một phần mười bốn lợi nhuận (nếu có); tất cả phí tổn cho tất cả các chuyến đi đều được bảo đảm dưới bất kỳ sự kiện nào; phí tổn cho đám tang sẽ được trả bởi chúng tôi hoặc đại diện của chúng tôi, nếu có các trường hợp và vấn đề nào chưa được dự liệu dẫn đến vấn đề đó.
“Nghĩ rằng không cần phải quấy rầy giấc ngủ đáng kính của ngài, chúng tôi đã đi trước để chuẩn bị một số việc, và sẽ đợi quý ngài đáng kính tại Quán Ăn Rồng Xanh, Bên Bờ Nước, vào đúng 11 giờ chiều . Chúng tôi tin rằng ngài sẽ đúng giờ.
“Chúng tôi rất hân hạnh được hầu ngài
“Kính
“Thorin & Cty”
“Anh chỉ còn mười phút nữa. Anh phải chạy,” Gandalf nói.
“Nhưng – ” Bilbo nói.
“Không có thời gian cho chuyện này,” thầy phù thuỷ bảo.
“Nhưng -” Bilbo nói.
“Chuyện này cũng không có thời gian luôn! Nào, đi”
Đến tận cuối đời Bilbo cũng không thể bao giờ nhớ được làm sao mà ông lại đi ra ngoài, chẳng có nón, gậy chống và cả tiền, hoặc những thứ ông thường mang theo khi ông đi; để lại một nữa bữa sáng thứ hai mà chẳng dọn dẹp; đưa chìa khoá vào tay Gandalf, và chạy nhanh với tất cả khả năng mà những chiếc chân lông thú của ông có thể chịu được; ào xuống làng, băng qua Ngọn Đồi vĩ đại, vượt ngang Nước, rồi chạy tiếp khoảng một dặm hoặc hơn. Ông thở hồng hộc khi đi ngang Bên Bờ Nước, thì đồng hồ điểm mười một tiếng, và ông thấy mình chẳng có một chiếc khăn tay bỏ túi nào cả!
“Hoan hô!” Balin, đang đứng cạnh cửa trông ra, kêu lên.
Ngay cạnh đó là tất cả những người còn lại đang đứng nơi góc đường trên làng. Họ đang cưỡi trên những con ngựa lùn, và mỗi con ngựa lùn còn đeo thêm một mớ hành lý, gói hàng, vật dụng và các loại đồ tế nhuyễn linh tinh khác. Có một con ngựa lùn rất nhỏ, hình như là dành cho Bilbo.
“Hai người đến đây, và chúng ta đi!” Thorin nói.
“Tôi rất là xin lỗi,” Bilbo nói, “nhưng tôi đi mà chẳng có mũ nón, và tôi để quên khăn tay ở nhà, và tôi cũng chẳng có tiền. Đến đúng 10.45 tôi mới nhận được tờ giấy nhắn của các bạn .”
“Đừng quá câu nệ,” Dawlin nói, “và cũng đừng lo lắng! Anh sẽ quen với việc chẳng có khăn tay, và những thứ vật dụng khác trước khi anh kết thúc cuộc hành trình. Còn về phần nón, tôi có một cái áo khoác và mũ trùm để không trong hành lý của tôi.”
Cả bọn họ đã khởi hành như thế đó, chậm chạp rời khỏi quán ăn trong một buổi sáng đẹp trời trước tháng Năm, trên những con ngựa lùn chất đầy hành lý; và Bilbo đội một cái mũ trùm đầu màu xanh đậm (nó có một vết bẩn nho nhỏ) và một cái áo khoác xanh đậm mượn của Dwalin. Những thứ đó quá lớn so với ông, và ông trông có vẻ khôi hài. Người cha Bungo sẽ nghĩ như thế nào về ông, tôi không dám nghĩ đến. Ông ấy chỉ có thể hài lòng rằng ông không có một lỗi lầm giống như những người lùn là ông chẳng có râu.
Họ chẳng cưỡi ngựa đi chẳng bao lâu thì Gandalf hiện ra, rực rỡ trên một con ngựa trắng. Ông mang theo khá nhiều khăn tay, cả ống điếu và thuốc lá của Bilbo. Sau đó cả toán đi rất vui vẻ, và họ kể chuyện hoặc hát khi họ phóng về phía trước suốt cả ngày, tất nhiên là khi họ dừng để ăn uống. Có vẻ như Bilbo không thích lắm toán người này, nhưng ông vẫn bắt đầu cảm thấy những chuyến phiêu lưu dù sao cũng chẳng đến nỗi tồi lắm. Đầu tiên họ băng qua những vùng đất của hobbit, một vùng quê hoang dã rộng lớn có những con người tử tế cư ngụ, với những con đường tốt, có một hoặc hai quán trọ, thỉnh thoảng lại có một người lùn hoặc nông dân đi làm một công việc gì đó. Và họ đến những vùng đất mà cư dân nói chuyện rất lạ, và hát những bài hát mà Bilbo chưa nghe bao giờ. Lúc này thì họ đã đi xa đến Những Vùng Đất Hiu Quạnh, chẳng có dấu chân người, không quán trọ, và những con đường thì xuống cấp trầm trọng. Không xa phía trước là những ngọn đồi ảm đạm, nhô cao và cao mãi, che phủ bởi cây cối. Trên đỉnh của một số trong chúng là những lâu đài cổ nhìn rất ghê rợn, như thể nó được xây nên bởi những con người độc ác. Mọi thứ trông có vẻ tối tăm, vì thời tiết đã trở nên khá xấu. Thường thì tiết trời cũng tốt đúng với tiết tháng Năm, thậm chí còn có phần dễ chịu, nhưng bây giờ thì trở nên lạnh giá và ẩm ướt. Trong Những Vùng Đất Hiu Quạnh họ phải cắm trại khi nào có thể được, nhưng ít nhất thì phải khô ráo. “Cứ nghĩ là tháng Sáu đã đến sớm.” Bilbo càu nhàu khi ông bắn tung toé bùn ra những người phía sau trên những vệt đường lầy lội. Lúc này đã sau giờ uống trà; ông được tưới bởi nước mưa, và cứ thế suốt cả ngày; cái mũ trùm của ông sụp xuống tận mắt, áo choàng của ông đẫm đầy nước; những con ngựa lùn thì mệt nhoài và gõ móng trên đá; những người khác thì trở nên gắt gỏng khi nói chuyện. “Và tôi chắc rằng mưa đã rơi vào những gói quần áo khô và thức ăn,” Bilbo nghĩ. “Đừng có nghĩ đến chuyện ăn trộm và những thứ làm với nó! Ước gì tôi ở nhà, trong cái lỗ xinh đẹp của tôi, bên bếp lửa, còn ấm nước thì bắt đầu reo vang!” Đó không phải là lần cuối ông mong ước điều này!
Những người lùn vẫn chậm chạp tiến bước, chẳng hề trông đến hoặc chú ý gì đến cậu hobbit. Mặt trời hẳn đã lẩn đâu đó sau những đám mây xám, nên mọi thứ lại càng tối tăm. Gió thổi mạnh, và những cây liễu dọc theo bờ sông đã cong đi và kêu xào xạc. Tôi không biết con sông như thế nào, một con sông đầy bụi đỏ, tràn lên bởi mưa trong những mưa trong những ngày sau cùng, ông chảy xuống từ đồi và núi trước mặt họ. Mọi thứ trở nên gần như tối đen rất sớm. Gió xua tan những đám mây xám, và mặt trăng nhợt nhạt xuất hiện phía trên những ngọn đồi giữa những đám mây tả tơi. Họ bèn dừng bước, và Thorin thì thầm về bữa khuya, “và chúng ta sẽ tìm một khoảng khô ráo để ngủ ở đâu?” Đến lúc đó họ mới thấy là Gandalf đã biến mất. Cho đến lúc này thì ông ta vẩn đi trên đường với họ, chẳng hề nói xem ông ấy có tham gia chuyến phiêu lưu với họ hay chỉ đơn giản làm bạn với họ một lúc. Ông ấy ăn nhiều nhất, nói nhiều nhất, cười nhiều nhất. Nhưng bây giờ thì ông chỉ đơn giản chẳng hề có mặt ở đây!
“Đó cũng là khi một phù thuỷ tỏ ra hữu dụng nhất,” Dori và Nori rên rĩ (họ cũng là những kẻ đã chia xẻ quan điểm với ông hobbit về các bữa ăn thường nhật, nhiều và thường xuyên). Cuối cùng họ quyết định rằng họ sẽ cắm trại tại nơi họ đang ở. Đên bây giờ họ vẩn chưa hề cắm trại trong suốt cuộc hành trình, cho dù họ biết rằng họ sẽ sớm phải cắm trại thường xuyên, khi họ đang ở giữa những ngọn Núi Sương Mù và cách xa khỏi vùng đất có những người tử tế đang sống, và có vẻ như một buổi tối ẩm ướt tồi tệ đang bắt đầu. Họ di chuyển vào những lùm cây, và dù phía dưới chúng có khô ráo hơn, gió thì đã thổi nước mưa khỏi những tán lá, thì chúng vẩn nhỏ giọt, nhỏ giọt, và đó là điều tồi tệ nhất. Và họ cũng gặp rắc rối khi nhóm lửa. Những người lùn có thể nhóm lên lửa gần như ở bất kỳ nơi đâu, bằng bất kỳ cái gì, bất chấp việc có gió hay không; nhưng họ không thể làm điều đó trong đêm, thậm chí vớicả Oin và Gloin, những người rất thạo việc này.
Rồi một con ngựa lùn bỗng dưng lại sợ hãi và lao đi. Ông phóng vụt về phía bờ sông trước khi họ có thể bắt lại được; và trước khi họ có thể thả cho nó ra , Fili và Kili đã gần như chết đuối, còn tất cả các hành lý mà nó đang chở trên mình đã bị cuốn đi. Tất nhiên phần lớn trong số chúng là thức ăn, và nó thì thừa cho một bữa khuya, nhưng lại thiếu nếu dành cho bữa sáng. Cả bọn ngồi lại, cau có, ẩm ướt và than vãn, trong khi Oin và Gloin cố gắng nhóm lửa, và lại cãi nhau về chuyện này. Bilbo buồn bã nghĩ rằng giá mà những cuộc phiêu lưu đừng toàn là những chuyến cưỡi ngựa lùn trong cái nắng tháng Năm, thì Balin, người luôn là kẻ quan sát của cả bọn, nói: “Có ánh sáng đằng kia!” Có một ngọn đồi với cây cối, có phần rậm rạp. Bên ngoài vùng tối của cây cối họ có thể ánh sáng đang chiếu lên, một thứ ánh sáng đỏ hồng thật dễ chịu, giống như là ánh lửa đỏ hoặc là ánh đuốc lấp lánh. Và khi họ nhìn sang đó một lúc, họ lại cãi nhau. Một số bảo “không” và một số nói “ừ.” Một số bảo có thể đến xem xét, và cái gì thì cũng tốt hơn là một bữa khuya dư, bữa sáng thiếu, và quần áo thì ẩm ướt suốt đêm. Số khác bảo: “Vùng này chẳng mấy ai biết đến, và lại rất gần núi. Rất ít khi những người du lịch đến đây. Những cái bản đồ cũ đã hết xài:mọi thứ đã xuống cấp và những con đường thì không được bảo vệ. Thậm chí đôi khi họ còn nghe thấy về việc có vị vua ở đây, và nếu bạn ít tọc mạch nếu bạn đi đường, thì bạn sẽ ít gặp rắc rối hơn. Một số khác bảo: “Dù sao ở đây bọn ta cũng có mười bốn người.” Những người khác bảo: “Thế Gandalf ở đâu rồi?” Và điều này được lặp đi lặp lại bởi mọi người. Mưa đã bắt đầu đổ xuống một cách tồi tệ hơn bao giờ hết, và Oin với Gloin đang bắt đầu đánh nhau. Điều đó đã quyết định mọi chuyện. “Sau hết bọn ta hẳn là đang có thêm một tay trộm đêm nhập bọn,” họ nói; và do đó họ tiến hành, hướng những con ngựa lùn (với tất cả sự tò mò và cẩn thận thích hợp) về phía ánh sáng. Họ đi lên đồi và nhanh chóng tiến vào rừng. Họ đã lên đến đồi; nhưng không tìm thấy một con đường phù hợp nào để có thể dẩn đến một ngôi nhà hoặc một nông trại; và tất cả những gì họ có thể làm là tạo ra những tiếng xào xạc, răng rắc, cọt kẹt (và nó rất thích hợp với những tiếng càu nhàu và co kéo), khi họ băng qua rừng trong một vùng tối thui.
Thình lình ánh sáng đỏ bỗng chiếu lên rực rỡ xuyên qua những thân cây thấp thoáng phía trước, “Nào bây giờ thì đến phiên của tay trộm đêm,” họ nói, tức là nói đến Bilbo. “Anh phải đi tiếp và tìm hiểu mọi thứ về thứ ánh sáng này, và nó dùng làm gì, đó có phải là một nơi an toàn lý tưởng và thích hợp hay không,” Thorin nói với cậu hobbit. “Bây giờ hãy nhanh nhẹn lên, và hãy mau chóng quay về, nếu mọi chuyện đều tốt cả. Nếu không, hãy trở về nếu anh có thể! Nếu anh không thể, thì hãy rúc lên hai lần tiếng cú trong kho và thêm một lần tiếng cú rít, và chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể.”
Thế là Bilbo phải đi, trước khi ông có thể giải thích được rằng ông không thể rúc lên thậm chí một lần giống bất kỳ loại cú nào có thể bay như con dơi. Nhưng dù sao thì các hobbit đều có thể di chuyển lặng lẽ trong rừng, tuyệt đối lặng lẽ. Họ vốn hãnh diện về điều này, và Bilbo có khả năng đánh hơi mà hơn một lần ông đã nói là “hơn tất cả bọn người lùn huyên náo,” khi họ đi bên nhau, dù tôi không cho rằng bạn hoặc tôi có thể chú ý được điều điều gì trong một đêm gió bão, khi mà cả đoàn kỵ sĩ đã cách quãng được hai bước chân. Khi Bilbo bước đi một cách nghiêm nghị về phía ánh sáng hồng, tôi thậm chí còn không cho rằng một con chồn có thể khuấy động bộ ria về ông. Do đó, một cách tự nhiên, ông tiến về phía ánh lửa, vì ánh lửa thì sẽ chẳng quấy rầy ai cả. Và đó là những gì mà ông nhìn thấy. Những con người rất lớn đang ngồi một đống lửa to đốt bằng gỗ sồi. Họ đang nướng thịt cừu trên những cái xiên gỗ dài, và liếm nước thịt chảy ra trên ngón tay. Trông có vẻ thật là ngon lành. Ngay tầm tay họ cũng đã có sẵn các thùng được chất uống ngon lành, và họ đang uống từ những cái bình. Nhưng họ là quỷ khổng lồ. Rõ ràng là quỷ khổng lồ. Thậm chí Bilbo, dù sống một cuộc sống khép kín, cũng có thể thấy nhưng vậy: từ những khuôn mặt to lớn nặng nề của họ, từ kích cỡ của họ, và từ hình dáng đôi chân của họ, không nói đến ngôn ngữ của họ, hoàn toàn chẳng có vẻ thanh lịch chút nào,đúng vậy.
“Hôm qua thịt cừu, hôm nay thịt cừu, và ừ, không phải là thịt cừu nữa cho ngày mai chứ,” một trong những tên quỷ khổng lồ nói.


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:07 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
“Chẳng bao giờ chúng ta được liếc qua thịt người đủ lâu,” tên thứ hai nói. “Cái tên William đang nghĩ cái quái gì mà lại đưa chúng ta đến vùng này, nó đang chơi tao – rồi uống một ngụm nhỏ, còn gì nữa không,” hắn nói và thúc khuỷu tay về William, người đang kéo cái bình trên tay hắn.
William nghẹn. “Câm miệng mày lại!” hắn nói ngay khi có thể nói lại được. “Mày không thể chờ đợi có thằng nào dừng lại đây mãi mãi để ở bên mày và Bert. Mày chỉ còn một làng rưởi ngăn cách giữa mày, vì bọn mình đã đi xuống từ núi. Mày còn muốn gì nữa? Và khi đến lúc, thì chính mày đã nói cám ơn Bill cho một ít thịt cừu béo trong thung lũng giống như thế này.” Hắn cắn một miếng vào cái đùi cừu mà hắn đang nướng, và lấy cổ tay quệt lên miệng.
Vâng, tôi e rằng những con quỷ khổng lồ đều thích hành động như vậy, dù với những con chỉ có một đầu. Sau khi nghe hết những điều đó, Bilbo nên làm ngay một số chuyện. Hoặc là ông nên lặng lẽ quay về và cảnh báo cho bạn bè rằng có ba tên quỷ khổng lồ tầm vóc trung bình ngay phía trước đang trong tâm trạng cáu kỉnh, có vẻ như khoái món thịt người lùn nướng, hoặc thậm chí thịt ngựa lùn cũng được, nếu có cơ hội; hoặc nếu không thì ông cũng nên trổ tài trộm cắp tí chút. Một tay trộm đêm huyền thoại sừng sỏ thực thụ là ở chỗ có thể móc túi được những tên quỷ khổng lồ – nó gần như luôn luôn đáng giá nếu bạn cố được -, xoáy một ít thịt cừu để trêu tức, chôm chỉa bia, và bước đi mà chẳng để bọn chúng được anh ta. Những người khác thực tế hơn những ít tính tự hào chuyên nghiệp hơn có thể để lại một dấu thập trên mỗi đứa trong bọn chúng trước khi lấy đi. Và đêm sẽ trôi qua khá vui vẻ.
Bilbo biết điều đó.Ông đã đọc được nhiều thứ mà ông chưa bao giờ thấy hoặc làm. Ông đã gây khá nhiều ồn ào, cũng như vụng về; ông ước gì đang ở cách xa đây hàng trăm dặm, và còn – còn nữa là có vẻ như ông không thể quay thẳng về với Thorin và Công ty với đôi tay trắng. Vì vậy ông đứng tần ngần trong bóng đêm. Để bắt đầu công cuộc đào tường khoét vách của mình ông lựa chọn trong những cái túi của những gã khổng lồ cái nào dễ xơi nhất, và ít ra ông cũng đã trườn đến sau một cái cây phía sau William.
Bert và Tom đã nốc cạn vò rượu. William đang lấy một phần uống khác. Và Bilbo thu hết can đảm và đưa bàn tay nhỏ bé của ông và trong cái túi khổng lồ của William. Có một cái ví trong đó, và nó to bằng cả Billbo. “Ha!” ông suy nghĩ cảnh báo về công việc mới của mình khi ông nâng cái ví lên một cách cẩn thận, “đây là sự bắt đầu!”
Đúng vậy! Những cái ví của những tên quỷ khổng lồ quả thật là một trò tinh quái, và nó không có nngoại lệ. ” Ê, mày là ai?” có tiếng rít lên, ngay khi ông vừa rời tay khỏi túi; và William qua lại ngay tức khắc, và tóm lấy cổ Bilbo, trước khi ông có thể lặn vào sau thân cây.
“Blimey, Bert, nhìn xem tao tóm được cái gì nè!” William nói.
“Cái gì vậy?” một gã khác tiến đến.
“Quỷ bắt tao đi nếu tao biết được! Mày là cái gì vậy?”
“Bilbo Baggins, một tay trô – một hobbit,” Bilbo tội nghiệp nói, run như cầy sấy và tự hỏi làm sao để tạo ra tiếng cú trước khi chúng bóp cổ ông.
“Một trô – hobbit?” chúng giật mình. Những tên quỷ khổng lồ thì chậm hiểu, và rất nghi ngờ những cái gì mới mẻ với chúng.
“Vậy thì một trô – hobbit làm cái quái gì trong túi tao vậy chứ?” William nói.
“Và mày có thể chén chúng không?” Tom hỏi.
“Mày có thể thử đấy,” Bert nói, nhặt lên một cái xiên.
“Nó chẳng bõ dính răng,” William nói, hắn vừa chén xong một bữa khuya ngon lành, “dù nó chẳng phải chỉ có da với xương.”
“Có thể có như thằng giống như nó quanh đây, và chúng ta cũng có thể có được một bữa,” Bert nói. “Nè mày, có còn thằng lén lút bé tí như mày quanh khu rừng này không, con thỏ con bẩn thỉu kia,” hắn nói như vậy khi nhìn bàn chân đầy lông của cậu hobbit; và hắn nhặt ông lên bởi các ngón chân và lắc ông.
“Còn, nhiều lắm,” Bilbo nói, trước khi ông kịp nhớ ra là không được phản bội bạn bè, “Không, không có ai, dù chỉ một,” và ông nói ngay sau đó.
“Mày đang muốn nói cái quái gì vậy?” Bert nói, nhấc ông lên ngay tức khắc, lần này bằng tóc.
“Cái tôi nói” Bilbo thở hổn hển. “Và xin đừng ăn thịt tôi, thưa các ngài! Tôi là một người nấu ăn rất giỏi, và nấu ăn giỏi hơn là tôi nấu, nếu các ngài hiểu tôi muốn nói gì. Tôi sẽ nấu cho các ngài những bữa tuyệt ngon, một bữa sáng tuyệt hảo cho các ngài, chỉ nếu khi các ngài đừng dùng tôi như một bữa khuya.”
“Thằng nhóc khốn khổ,” William nói. Hắn đã chén đẫy bữa khuya; và cũng đã nốc khá nhiều bia. “Thằng nhóc khốn khổ! Cho nó đi!”
“Không cho đến khi nó cho biết nhiều và không có gì là gì,” Bert nói. “Tai không muốn bị cắt cổ trong khi ngủ. Hơ chân nó trên lửa cho đến khi nó nói!”
“Tao không làm thế,” William nói. “Tao chính là thằng bắt được nó.”
“Mày là một thằng béo ngu ngốc, Williamm” Bert nói, “như tao đã nói hồi chiều.”
“Còn mày là một thằng thô lỗ!”
“Và tao sẽ không chấp nhận điều đó đâu. Bill Huggins,” Bert nói, và giơ nắm đấm của hắn ra trước mắt William.
Đó là một cuộc đánh nhau tuyệt diệu. Bilbo có đủ sáng suốt để chuồn đi, khi Bert buông ông xuống nền đất, ông bò đi trên con đường ngay dưới chân, trước khi lũ khổng lồ ẩu đả như một lũ chó, và gọi nhau bằng đủ thứ tên có thể có, đúng đến hợp lý bằng những giọng nói to oang oang. Chúng nhanh chóng bị khoá chặt trong tay lẩn nhau, và lăn tròn gần đến đống lửa, đấm đá loạn , trong khi Tom quất mạnh vào cả hai đứa chúng bằng một cành cây đến trấn tĩnh chúng lại, và tất nhiên chỉ càng làm chúng điên dại hơn hết. Và thế là đủ thời gian cho Bilbo chuồn đi. Nhưng bàn chân nhỏ bé của ông như vừa bị bàn tay to lớn của Bert nghiền nát, và ông chẳng còn chút hơi khí nào, đầu ông thì bị giộng xuống đất; vì vậy ông nằm lăn ra thở hổn hển một lát, nằm ngoài vòng sáng của ngọn lửa.
Balin đang đi đến ngay giữa ánh lửa. Những người lùn đã nghe thấy tiếng động từ đằng xa, và sau khi đợi một lúc xem Bilbo có quay về không, hoặc nghe ông rúc lên như một con cú, họ bắt đầu nối bước nhau tiến về phía ánh lửa một cách lặng lẽ. Ngay khi Tom vừa nhìn thấy Balin, hắn tru lên một cách điên dại. Những tên quỷ khổng lồ đơn giản là rất ghét bất kỳ dấu hiệu nào của những người lùn (chưa được nấu nướng). Bert và Bill ngừng đánh nhau ngay, và “bao tải, Tom, nhanh!” chúng kêu lên, trước khi Balin, người vẩn còn tự hỏi xem Bilbo đang lưu lạc phương nào, biết được chuyện gì xảy ra, một cái bao tải chộp mạnh lên đầu ông, và ông ngã lăn ra.
“Vẫn còn nữa đây,” Tom nói, “hoặc là tao sai lầm lớn. Nhiều và không có gì, chính là thế này đây,” hắn nói. “Không phải trô-hobbit, nhưng có rất nhiều tên lùn ở đây. Đấy chính là vấn đề!”
“Tao chắc là mày đúng,” Bert nói, “và tốt nhất là bọn mình trốn ra khỏi chỗ sáng đi.”
Và chúng làm như thế. Với những cái bao tải trong tay, chúng đã dùng những thứ này để mang thịt cừu và những của cướp bóc khác, chúng đợi trong bóng đêm. Khi mỗi người lùn vừa đến, nhìn đống lửa, những bình nước ngã nghiêng, những mẫu thịt cừu bị gặm mòn, trong ngạc nhiên, thì pop!, một cái bao tải chật chội hôi hám trùm lên đầu ông, quật ông ngã lăn. Dwalin sớm nối tiếp Balin, rồi đến Fili và Kili cùng lúc, và Dori và Nori và Ori, tất cả cùng bị chụp vào đầu, và Oin và Gloin và Bifur và Bofur và Bombur đều bị nằm chất đống một cách chẳng dễ chịu gì bên ngọn lửa.
“Điều đó sẽ dạy dỗ chúng,” Tom nói; vì Bifur và Bombur đã gây cho chúng khá nhiều rắc rối, và chiến đấu như điên, đúng như những người lùn khi bị dồn vào chân tường.
Thorin đến sau cùng – và ông không phải là không để ý gì. Ông đang chờ đợi một phi vụ, và không thấy cần phải thấy những đôi chân của bạn bè thò ra khỏi bao tải để nói cho ông biết rằng mọi sự chẳng tốt chút nào. Ông đứng bên ngoài bóng đêm một lúc, và nói: “Chuyện rắc rối gì thế này? Ai đã đánh ngã mọi người?”
“Những gã khổng lồ!” Bilbo nói từ sau ngọn cây. Họ đã gần như quên mất ông. “Chúng trốn sau những bụi cây với những bao tải,” ông nói.
“Ồ! ra là chúng?” Thorin nói, và ông nhảy hướng về phía ngọn lửa, trước khi chúng chộp được ông. Ông bắt được một một cành lớn đầy lửa ở một đầu; và Bert lãnh ngay đầu kia vào mắt trước khi hắn lùi lại. Điều này loại hắn ra khỏi vòng chiến một lúc. Bilbo làm hết sức mình. Ông chộp lấy chân Tom, bằng tất cả sức lực ông có, cái chân to như một thân cây non gãy – nhưng cũng khiến ông quay mòng mòng và ngã vào đỉnh của một bụi cây, khi Tom đá tung lửa về phía mặt Thorin.
Vì điều này mà Tom lãnh luôn một cây vào răng hắn, và văng mất một cái trong số răng cửa. Ông làm cho hắn tru lên, tôi có thể nói với bạn như vậy. Nhưng ngay vào lúc ấy William nhảy đến từ phía sau và úp bao tải từ đầu Thorin kéo xuống tận chân hắn. Và đến đấy thì trận chiến kết thúc. Và bây giờ thì họ ở trong một hoàn cảnh dễ chịu như thế này: cả bọn bị trói chặt trong bao tải, với ba tên khổng lồ hung dữ (trong đó có hai tên bị bỏng và bị đánh như các bạn còn nhớ) ngồi bên cạnh họ, tranh cãi xem chúng nên quay họ từ từ, hoặc băm nhừ họ ra và luộc lên, hoặc chỉ ngồi lên họ từng người một để nghiền nát họ thành một món thịt nấu đông: và Bilbo thì ở trên đỉnh một bụi rậm, quần áo và da thịt rách bươm, không dám cử động vì sợ chúng có thể nghe thấy ông.
Đó là lúc mà Gandalf quay lại. Nhưng chẳng ai thấy ông. Những tên khổng lồ chỉ mới quyết định là sẽ quay những người lùn lúc này và sẽ chén họ sau đó – đó là ý kiến của Bert, và sau khi tranh cãi loạn xạ cả bọn đều đồng ý như vậy.
“Quay chúng bây giờ thì không tốt, bọn ta sẽ mất cả đêm,” có một giọng nói. Bert nghĩ đó là William.
“Đừng bắt đầu cãi lộn lại, Bill,” hắn nói, “hoặc nó sẽ kéo dài cả đêm đấy.”
“Ai là kẻ gây chuyện?” William nói, hắn nghĩ là Bert là kẻ vừa nói.
“Mày đấy,” Bert nói.
“Mày là một thằng nói láo,” William nói; và cuộc cãi lộn lại bắt đầu trở lại. Cuối cùng chúng quyết định là sẽ nghiền họ ra cho nhuyễn và luộc họ lên. Vì vậy chúng lấy ra một cái lọ đen, và rút dao ra.
“Luộc chúng lên thì không tốt! Chúng ta chẳng có nước, và phải đi xa để lấy đủ nước luộc cả bọn,” có một giọng nói. Bert và William nghĩ đấy là giọng của Tom.
“Câm miệng đi!” chúng nói, “nếu không thì bọn mình chẳng bao giờ làm được cái gì cả. Và chính mày sẽ nếm đủ nước đó, nếu mày còn nhiều chuyện.”
“Chính mày hãy câm đi!” Tom nói, hắn nghĩ rằng đó là giọng William. “Ai là kẻ gây chuyện ngoài mày ra, tao muốn biết đó.”
“Mày là một thằng khờ,” William nói.
“Chính mày khờ khạo ấy!” Tom nói.
Và cuộc tranh cãi lại bắt đầu, và càng gay gắt hơn bao giờ, đến cuối cùng chúng quyết định sẽ ngồi lên các bao tải và nghiền nát họ ra, và sau đó luộc chín họ.
“Chúng ta sẽ ngồi lên thằng nào trước?” một giọng nói vang lên.
“Tốt nhất là ngồi lên thằng cuối cùng trước,” Bert nói, mắt hắn vẩn còn bị đau bởi Thorin. Hắn nghĩ rằng Tom đang nói.
“Đừng nói với chính mày!” Tom nói. “Nhưng nếu mày muốn ngồi trên thằng cuối cùng, thì cứ ngồi. Nó là thằng nào?”
“Thằng đi vớ vàng ấy,” Bert nói.
“Vớ vẩn, cái thằng đi vớ xám ấy,” có một giọng giống như của William vang lên.
“Tao đảm bảo là cái thằng đi vớ vàng,” Bert nói.
“Nó đi vớ vàng mà,” William nói.
“Thế sao mày nói nó đi vớ xám?” Bert nói.
“Tao chẳng bao giờ nói thế. Tom nói đó.”
” Tao không bao giờ nói vậy!” Tom nói, “Chính là mày.”
“Hai chống một, nên mày câm miệng đi là hơn?” Bert nói.
“Mày đang nói chuyện với ai vậy?” William nói.
“Thôi, dừng lại!” Tom và Bert cùng nói. “Đêm đang qua, và sắp bình minh rồi. Hãy làm việc đi!”
“Bình minh sẽ lấy hết của mày, và sẽ biến mày thành đá!” một giọng nói vang lên, nghe giống như của William. Nhưng không phải. Ngay chính lúc này ánh sáng đã tràn ngập trên ngọn đồi, và chim đã hót vang trên những cành cây. William chẳng hề nói gì vì hắn đã hoá đá khi hắn cuối xuống; và Bert với Tom thì biến lại thành đá khi nhìn về phía hắn. Và chúng đứng đấy, cô độc, trừ những con chim vẩn đậu lên chúng; bởi vì những tên quỷ khổng lồ, như các bạn có thể đã biết, phải ở dưới lòng đất trước lúc bình minh, hoặc chúng sẽ về thành chất liệu của những ngọn núi mà chúng được tạo ra, và sẽ chẳng bao giờ di động được. Đó là những gì xảy ra với Bert và Tom và William.
“Tuyệt hảo!” Gandalf nói, và ông bước ra phía sau ngọn cây, rồi giúp Bilbo leo xuống, tránh khỏi những gai góc của bụi rậm. Và Bilbo hiểu ra. Chính là giọng nói của thầy phù thuỷ đã khiến cho bọn khổng lồ chửi bới nhau loạn xạ, cho đến khi trời sáng và kết liễu chúng.
Chuyện tiếp theo là cởi những cái bao tải và thả những người lùn ra. Họ gần như bị bóp ngạt, và rất là khó chịu: họ chẳng thể nào thưởng thức nổi việc nằm ưỡn ra đó mà nghe lũ người khổng lồ lập kế hoạch quay chín họ hoặc nghiền nát họ ra và băm nhỏ họ. Họ phải nghe Bilbo giải thích những chuyện đã xảy đến hai lần, trước khi cuối cùng họ cũng dịu đi.
“Quả là ngớ ngẩn khi lựa chọn thời điểm thực tập việc trộm cắp và móc túi,” Bombur nói, “trong khi bọn ta lại đang cần lửa và thức ăn!”
“Và các anh muốn có được những thứ đó mà chẳng cần phải chiến đấu, phải không,” Gandalf nói.
“Dù sao thì cũng là lãng phí thời gian. Chẳng lẽ anh không nhận ra là những gã khổng lồ kia hẳn phải có một cái hang hay đào sẳn một cái hố đâu đó để trốn khi mặt trời lên sao? Chúng ta hãy tìm nó!”
Họ tìm một lúc, và nhanh chóng tìm thấy dấu vết những chiếc ủng của bọn quỷ khổng lồ đi xuyên qua những cái cây. Họ đi theo dấu vết lên đỉnh đồi, và tìm thấy một cái cửa lớn bằng đá dẩn vào một hang động nằm dấu sau những bụi cây. Nhưng họ không thể mở nổi nó, ngay cả khi cả bọn cùng đẩy và Gandalf thì thử những câu thần chú khác nhau.
“Cái này có lẽ có ích chăng?” Bilbo hỏi, khi họ đã mệt mỏi và giận dữ. “Tôi tìm thấy nó trên mặt đất tại cái chỗ bọn quỷ khổng lồ đánh nhau.” Ông lấy ra một cái chìa khoá to tướng, cho dù rất có thể là William nghĩ rằng đó là một cái chìa nhỏ xíu và kín đáo. Nó đã rớt ra khỏi túi của hắn, cực kỳ may là trước khi hắn hoá đá.
“Trời đất quỷ thần ơi, vì sao anh không đưa nó ra trước hả?” cả đám la rầm lên.
Gandalf chộp lấy nó và tra vào lỗ khoá. Sau đó cánh cửa đá văng về phía sau với một cái đẩy mạnh, và cả bọn tiến vào. Xương vung vãi trên sàn nhà bốc một cái mùi thối tha trong không khí, và họ thấy hàng đống thức ăn vung vẩy lộn xộn trên những cái kể và trên cả nền đất, giữa giữa rác rưởi dơ dáy được cướp về, các loại khuy bấm bằng đồng trên những cái chậu đựng đầy đồng vàng nằm ở góc phòng. Cũng có khá nhiều quần áo được treo trên tường, khá nhỏ so với bọn quỷ khổng lồ, tôi e rằng nó thuộc về những nạn nhân, và giữa chúng là nhiều thanh gươm đủ hình dạng và kích cỡ. Có hai cái được họ đặc biệt chú ý, vì chúng có bao và chuôi tuyệt đẹp. Gandalf và Thorin mỗi người lấy một cái; còn Bilbo lấy một con dao găm có bao da. Nó có thể chỉ là một con dao bỏ túi bé tí tẹo nếu so với một người khổng lồ, nhưng đó đủ là một thanh gươm ngắn rất tốt đối với một hobbit.
“Có vẻ là những thanh gươm tốt đấy,” thầy phù thuỷ nói, rút ra phân nữa số chúng và nhìn chúng với vẻ tò mò. “Chẳng hề có một tên quỷ khổng lồ nào làm ra nó, hoặc tại một lò rèn nào của con người trong vùng này và vào thời này; nhưng nếu chúng ta có thể đọc những lời cổ ngữ trên nó, chúng ta có thể sẽ biết thêm về họ.”
“Hãy ra khỏi cái nơi ghê tởm này!” Fili nói. Và họ mang những chậu tiền ra, và mang ra những thứ ăn có vẻ như chưa được chạm tới và còn ăn được, và cũng mang theo một thùng bia vẩn còn đầy. Vào lúc này họ cảm thấy thèm ăn sáng, và bắt đầu cảm thấy rất đói, và chẳng hề quay mũi khỏi những thứ mà họ lấy ra khỏi chạn đựng thức ăn của bọn khổng lồ. Bọn này có vẻ dự phòng ít quá. Bây giờ thì họ đã có bánh mì và phó mát, khá nhiều bia, rồi thịt lợn muối để nướng trong đám than hồng còn lại trong lửa. Sau khi ngủ một chút, vì đêm của họ đã bị xáo tung lên; (và họ chẳng làm gì hơn đến tận trưa. Và rồi họ lại thắng những con ngựa lùn của mình, chở theo những chậu vàng, rồi chôn chúng vào một chỗ bí mật không xa lối chảy của dòng sông, thêm vào đó khá nhiều thần chú, để đề phòng trường hợp họ còn có cơ hội quay lại và lấy nó lên. Khi mà mọi thứ đã làm xong, họ lại một lần nữa lên ngựa, và lại giục bước về phía phương Đông.
“Các anh đi đâu, nếu như tôi có thể hỏi?” Thorin hỏi Gandalf khi họ đang rong ruổi.
“Nhìn phía trước,” ông trả lời.
“Và điều gì khiến ông trở về kịp lúc trong đêm?”
“Nhìn phía sau,” ông nói.
“Chính vậy!” Thorin nói; “nhưng ông có thể rõ ràng hơn được không?”
“Tôi tiếp tục quan sát con đường của chúng ta. Nó sẽ sớm trở nên nguy hiểm và khó khăn. Và tôi cũng lo lắng đến việc phải bổ sung số dự trữ của chúng ta. Tuy nhiên tôi cũng chẳng đi xa lắm, khi tôi gặp một toán bạn bè của tôi trong một cái mỏ ở Rivendell.”
“Nó ở đâu?” Bilbo hỏi.
“Đừng ngắt lời!” Gandalf nói. “Anh sẽ đến đấy trong vài ngày nữa thôi, nếu như chúng ta may mắn, và tìm hiểu mọi thứ về nó. Khi tôi đang nói chuyện tôi gặp hai người của Elrond. Họ đang cuống cuồng lao đi vì sợ lũ quỷ khổng lồ. Họ nói với tôi rằng có ba tên trong bọn chúng đã xuống núi và đang ở tại khu rừng ở gần bên rừng; chúng đang làm cho mọi người trong hạt sợ hãi, và họ đang mai phục những người lạ.
“Tôi lập tức cảm thấy là tôi muốn quay về. Nhìn về phía sau tôi nhìn thấy một đống lửa ở đằng xa và tiến tới đó. Bây giờ thì anh đã biết rồi đó. Xin hãy cẩn thận hơn trong lần tới, không thì chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu được đâu!”
“Cám ơn!” Thorin nói.


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:08 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Chương 3: Cuộc nghỉ ngơi ngắn

Suốt cả ngày hôm đó họ không hát hay kể chuyện nữa, thậm chí khi thời tiết đã được cải thiện hơn; và cả ngày tiếp theo; rồi ngày sau nữa. Họ bắt đầu cảm thấy nguy hiểm đã không còn xa theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ cắm trại dưới sao đêm, và những con ngựa của họ ăn còn nhiều hơn cả họ; vì ở đó có rất nhiều cỏ, nhưng không còn gì nhiều trong cái túi của họ, thậm chí với những thứ mà họ đã lấy từ lũ quỷ khổng lồ. Một buổi sáng họ lội qua chỗ cạn của một con sông tại một vũng cạn đầy những đá và bọt biển. Vùng sông tiếp theo dốc và trơn. Dòng chảy tiếp theo thì dốc xuống và trơn trợt. Khi họ lên đến đỉnh, cưỡi trên những con ngựa lùn, họ nhìn thấy một dãy núi lớn đang lượn xuống rất gần họ. Tôi cảm thấy rằng họ vừa đang thấy một ngày đăng trình dễ dàng từ chân núi của ngọn núi gần nhất. Ngọn núi thì tối tăm và ảm đạm, dù dưới những tia nắng mặt trời chúng đang đang ngã sang màu nâu, và đằng sau đỉnh núi có thể thấy thấp thoáng những đỉnh tuyết trắng nhập nhoà.
“Đấy chính là Ngọn Núi ư?” Bilbo hỏi với một giọng nói trịnh trọng, nhìn với đôi mắt mở tròn. Ông chưa thấy cái gì lớn đến thế trước đây.
“Tất nhiên là không!” Balin nói. “Đấy chỉ là bắt đầu của Dãy Núi Sương Mù, và chúng ta phải băng qua, hoặc vượt qua, hoặc luồn qua theo một cách nào đó, trước khi chúng ta có thể đến được Wilderland phía dưới. Và đấy chính là con đường lý tưởng dù rằng nó dẫn đến Ngọn Núi Cô Độc ở phía Đông, nơi mà Smaug đang nằm trên đống châu báu.”
“O!” Bilbo nói, và trong lúc ấy ông cảm thấy còn sợ hơn là cảm giác sợ lúc trước mà ông nhớ được. Ông một lần nữa nghĩ đến chiếc ghế tiện nghi của mình trước ngọn lửa ấm áp trong căn phòng khách yêu thích trong cái lỗ hobbit, và nghĩ đến tiếng nước reo. Không phải lần cuối đâu!
Bây giờ thì Gandalf dẫn đường. “Chúng ta không được để lạc đường, hoặc chúng ta sẽ đi tong,” ông nói. “Chúng ta cần thức ăn, và một điều nữa, nghỉ ngơi trong một nơi an toàn thích hợp – cũng rất cần phải băng ngang Dãy Núi Sương Mù bằng con đường thích hợp, nếu không thì các anh sẽ lạc trong nó, và sẽ phải quay lại rồi lại bắt đầu trở lại (nếu như anh có thể quay lại được).”
Mọi người hỏi xem ông ta đang đang làm gì, và ông trả lời: “Các anh đang ở ngay sát ngưỡng của Hoang Dã, như một số các anh đã biết. Lẫn trốn đâu đó phía trước chúng ta là thung lũng yên bình của Thung Lũng Chẻ Đôi nơi Elrond đang sống trong Ngôi Nhà Giản Dị Sau Cùng. Tôi đã nhờ bạn bè gửi đến một thông điệp, và chúng ta sẽ chờ đợi.”
Mọi thứ nghe có vẻ tốt và tiện lợi, nhưng họ vẫn chưa có được nó trong tay, và chẳng dễ dàng chút nào để tìm được Ngôi Nhà Giản Dị Cuối Cùng nằm ở phía tây của Dãy Núi.
Có vẻ như chẳng có cây cối, thung lũng hay đồi núi gì chắn ngang vùng đất phía trước họ, mà chỉ có một đường dốc lớn đang chậm rãi nhô lên dần để gặp chân ngọn núi gần nhất, và cả một vùng đất rộng lớn đầy màu sắc của cây thạch nam và những mẩu đá, với những con đường ngang dọc đầy cỏ và rêu xanh có thể vẩn còn đọng nước.
Buổi sáng đã trôi qua, buổi chiều đã đến; nhưng trong tất cả sự lặng lẽ âm thầm vẫn chẳng có một dấu hiệu của sự trú ngụ nào. Cả bọn trở nên nóng nẩy, nhưng ngay khi đó họ nghĩ rằng có thể ngôi nhà nằm khuất ở một nơi nào đó giữa họ và những ngọn núi. Họ đi đến vùng thung lũng chẳng mong đợi, càng xuống càng hẹp, và thình lình lại rộng mở ra dưới chân họ, và khi họ ngạc nhiên nhìn xuống những hàng cây phía dưới họ những dòng nước chảy ở phía đáy thung lũng. Đó là những rãnh nhỏ đến nỗi họ gần như có thể nhảy qua; nhưng rất sâu với những thác nước đổ. Có những khe núi tối tăm đến nỗi không thể nhảy hay leo vào trong. Có những bãi lầy, một số chúng thì trông thật là xanh tươi mát mắt với những bông hoa rực rỡ vươn cao; nhưng một con ngựa lùn với một bao hàng trên lưng đã đi về phía đó và chẳng hề thấy nó quay ra nữa.
Vùng đất này thật sự lớn rộng hơn nhiều so với những chỗ trũng giữa những ngọn núi mà bạn có thể đoán được. Bilbo sững sờ. Con đường độc đạo này được đánh dấu bởi những hòn đá trắng, một số chúng thì khá nhỏ, và một số khác thì phủ đầy rêu và cây thạch nam. Đoàn lữ hành thận trọng dẫn bước theo lối đi, thậm chí là dưới sự chỉ dẫn của Gandalf, người có vẻ như khá là biết đường.
Đầu và râu của ông vung vẫy trên đường khi ông nhìn vào những hòn đá, và họ cứ đi theo đầu của ông, nhưng khi ngày bắt đầu tàn thì họ có vẻ như đã đi đến đích của cuộc tìm kiếm. Giờ uống trà đã trôi qua khá lâu, và có vẻ như giờ ăn khuya cũng sẽ nhanh chóng có được hậu quả như vậy. Những con nhậy bay vung chung quanh họ, và ánh sáng trở nên nhạt nhoà, vì trăng vẫn chưa lên. Con ngựa lùn của Bilbo bắt đầu dận vó trên nền đất và những hòn đá. Họ đã đi đến sát nơi đường dốc đổ xuống mặt đất bằng, và thình lình ngựa của Gandalf suýt trợn chân xuống đường dốc.
“Cuối cùng thì nó đây!” ông kêu lên, và những người khác tập trung quanh ông và nhìn sang bên. Họ nhìn thấy một thung lũng xa phía dưới. Họ có thể nghe thấy tiếng nước chảy xiết ở đáy; hương thơm cây cối lan toả, và một ánh sáng từ phía thung lũng xuyên qua nước. Bilbo chẳng bao giờ quên được con đường trơn trợt mà họ đã trượt lê trượt lết trong bụi bặm hướng về phía con đường zig-zag dốc thẳng vào thung lũng bí mật của Rivendell. Không khí trở nên ấm hơn khi họ đi xuống, và mùi thơm của cây thông khiến ông trở nên mơ màng, vì thế thỉnh thoảng ông lại ngủ gật và gần như té nhào, hoặc suýt dập mũi vào cổ con ngựa lùn. Tinh thần họ dâng cao khi họ đi xuống và xuống. Những cây cối bên đường bây giờ đã là thông và sồi, và gây nên một cảm giác dễ chịu trong khung cảnh tranh tối tranh sáng. Những màu xanh của cỏ đã gần như biến tàn dần, khi họ đi đến một vùng trảng lớn nằm không xa phía trên những luồng lạch tuôn chảy.
“Hrmmm! Đầy mùi elves!” Bilbo nghĩ thâm, và nó nhìn lên những vì sao. Chúng đang lung linh những ánh sáng xanh. Và khi đó chợt vang lên một bài hát giống như tiếng cười giữa những hàng cây:
Bọn mi đang làm chi
Nơi nào bọn ông đi
Ngựa lùn đã rã chi
Sông dài vẩn trôi đi
Ôi tralalalally
Xuống thung lũng một khi
Bọn ông đang tìm đến
Làm gì trong đêm đen
Tiếng củi reo vẳng đến
Bánh mì đã dậy men
O! tril-lil-lil-lolly
Thung lũng đẹp lãng quên
ha! ha!
Đi đâu trong mông mênh
Với râu dài rung rinh?
Chẳng ai biết được tin
Vì sao ngài Baggin
Với Balin, Dwalin
Đến thung lung lũng lặng thinh
Tháng Sáu để viễn chinh
Ha! Ha!
Ô! Bọn ông sẽ ở lại
Hay sẽ theo gió bay
Ngựa bọn ông rơi lại
Chẳng ánh sáng ngày dài!
Sự điên rồ biến mất
Cái đẹp xinh chẳng mất
Lắng nghe, lắng nghe thêm
Đến tận cùng của đêm
Giai điệu của bọn này
Ha! Ha!
Rồi bọn họ cười và hát vang trong những thân cây; và tôi dám nói rằng bạn nghĩ họ thật là vớ vẫn. Họ chẳng quan tâm gì đâu, và họ chỉ càng cười lớn hơn nếu bạn nói chuyện với họ. Tất nhiên họ là những người elf. Bilbo sớm thấy những bóng thoáng qua của họ khi bóng tối càng lúc càng dày đặc hơn. Ông thích người elf; cho dù ông ít khi thấy họ; nhưng ông cũng có phần sợ chúng. Những người lùn không ưa họ. Thậm chí lịch lãm như Thorin và các bạn bè cũng nghĩ rằng họ là một lũ ngốc (nếu cho nghĩ cho thật kỹ thì thật là ngốc), hoặc tỏ ra khó chịu với họ. Bởi vì một số người elf thì trêu chọc và cười nhạo họ, phần lớn lf do những bộ râu của họ.
“Thế đấy, thế đấy!” một giọng nói vang lên. “Nhìn kìa! Ngài hobbit Bilbo trên một con ngựa lùn, than ôi! Nó chẳng ngon lành gì!”
“Thật là một điều ngạc nhiên kỳ thú nhất!”
Và rồi họ bắt đầu chuyển sang một bài hàng khác còn kỳ quặc hơn cả bài hát tôi đã viết lại toàn bộ ở trên.Và cuối cùng, một người trẻ tuổi khá cao, đi ra từ những bụi cây và cúi chào Gandalf rồi đến Thorin.
“Chào mừng đã đến thung lũng!” anh ta nói.
“Cámơn!” Thorin nói, hơi cộc; nhưng Gandalf lúc đó đã xuống ngựa giữa những người tí hon, và nói chuyện thân ái với chúng.
“Có vẻ các ngài hơi lạc hướng rồi,” người elf nói: “nghĩa là, nếu các ngài chọn con đường duy nhất xuyên qua nước xuống căn nhà phía dưới. Chúng tôi sẽ chỉ dẫn cho các ngài đi đúng đường, nhưng ngài tốt hơn là nên đi bộ, cho đến khi vượt qua cầu. Các ngài sẽ ở lại và hát một chút với bọn tôi chứ, hay sẽ tiếp tục đi thẳng? Bữa ăn khuya đã được chuẩn bị ở đằng kia,” anh ta nói. “Tôi có thể ngửi thấy tiếng củi reo cho bữa ăn.”
Đã mệt đứ đừ ra, Bilbo muốn nghĩ một lúc. Những câu hát của những người elves thì chẳng đáng phải để bụng trong bầu trời sao tháng Sáu, nếu như bạn muốn để bụng những điều như vậy. Và ông cũng muốn có riêng vài lời với những người có vẻ như đã biết tên và mọi chuyện về ông, mặc dù ông chẳng hề biết họ trước đó. Ông nghĩ rằng quan điểm của họ về cuộc phiêu lưu của ông hẳn sẽ rất thú vị.Những người elf biết rất nhiều, họ là những kẻ săn tin tuyệt vời, và biết mọi chuyện xảy ra cho mọi người xảy ra ở các vùng đất, nhanh như nước chảy, hoặc còn nhanh hơn nữa. Nhưng cả bọn người lùn thì ăn thật nhanh bữa khuya, và không muốn ở lại. Rồi cả bọn lại lên đường, cưỡi trên những con ngựa lùn, cho đến khi họ được đưa đến một con đường dễ đi, và cuối cùng họ đến ngay sát bên một con sông. Nó chảy nhanh và sôi sục, như là những dòng chảy từ núi đổ xuống trong mỗi chiều hè, khi mặt trời đã làm tan chảy những lớp tuyết dày trong suốt ngày hôm đó. Chỉ có một cây cầu hẹp bằng đá mà chẳng có tay vịn, hẹp đủ cho một con ngựa lùn bước đi; và họ phải qua, chậm chạp và cẩn thận, từng người một gò cương ngựa qua cầu. Những người elves mang những ngọn đèn lồng sáng soi bên bờ sông, và họ hát những bài hát thân tình khi đoàn người băng ngang sông.
“Đừng có nhúng râu của ngài xuống biển, cha ơi!” họ kêu lên với Thorin, người đang bò trên tay và đầu gối. “Nó đã đủ dài để khỏi cần tưới nước thêm rồi.”
“Bilbo sẽ không phiền về mọi chuyện đâu!” họ kêu lên. “Ông ta đã quá béo để có thể lọt qua cái lỗ khoá rồi!”
“Hush, hush! Chào tất cả! và chào buổi tối!” Gandalf nói, ông là người đi sau cùng. “Thung lũng có tai, và một số người elves thì thậm chí còn có cả những cái lưỡi dễ thương nữa. Xin chào!”
Và cuối cùng họ cũng đến Ngôi Nhà Giản Dị Cuối Cùng, và thấy cửa đã mở tung ra.
Lúc này thì đó là một chuyện lạ, nhưng mọi thứ có được lúc này đã là quá tốt, và những ngày đã trôi qua thì bây giờ chỉ nên là những thứ để kể lại chứ không phải để nghe thêm nữa, và những thứ có vẻ không tiện lợi, run rẩy và thậm chí ghê tởm nữa, cũng có thể tạo nên một câu chuyện hấp dẩn, và dù sao thì cũng đáng để kể đến. Họ đã ở lại trong ngôi nhà tuyệt với đó, ít nhất là mười bốn ngày, và họ thấy rằng khó mà bỏ đi được. Bilbo sẳn lòng ở lại đó, mãi mãi và mãi mãi, thậm chí nếu như ông có thể quay về cái lỗ hobbit của nó mà chẳng gặp rắc rối gì. Và đây là những chuyện được kể lại về những ngày trú chân của họ tại đó.
Chủ nhân của ngôi nhà là một người-bạn-elf của những người từ lâu đã tạo ra những câu chuyện lạ lùng trước khi bắt đầu Lịch Sử, những cuộc chiến tranh giữa quái vật yêu tinh, người elf và những người đầu tiên của phương Bắc. Trong những ngày được kể lại trong chuyện cổ của chúng ta đó, vẫn còn lại một số người có tổ tiên vừa là người elf vừa là anh hùng của phương Bắc, và Elrond, người chủ của ngôi nhà là thủ lĩnh của bọn họ. Ông ta có khuôn mặt vừa quý phái vừa tốt bụng như một thủ lĩnh người elf, vừa khoẻ mạnh như một chiến binh, vừa thông thái như một thầy phù thuỷ, vừa uy nghiêm như vua người lùn, và tốt lành như mùa hè. Ông đã xuất hiện trong rất nhiều câu chuyện cổ, nhưng phần tham gia của ông trong câu chuyện phiêu lưu của Bilbo thì rất ít, dù rằng khá quan trọng, như các bạn sẽ thấy, nếu như các bạn có thể đi đến tận cùng chuyện này. Ngôi nhà của ông ta thật là tuyệt hảo, dù là bạn có thích thức ăn, ngủ, làm việc, kể chuyện, ca hát hay chỉ ngồi nghĩ xem cái gì là nhất, hoặc là thích thú trộn lẫn hết chúng lại. Những điều ma quái không đến được thung lũng này.
Ước gì tôi có đủ thời gian để kể kể cho các bạn thậm chí là chỉ một vài câu chuyện trong một hoặc hai bài hát họ nghe trong câu chuyện này. Tất cả bọn họ, và cả những con ngựa lùn, đều hồi phục vàkhoẻ mạnh trở lại trong vài ngày. Quần áo của họ được vá lại cũng như những vết thâm tím trên người họ, tâm trạng và hy vọng của họ cũng hồi phục. Những cái túi lại chứa đầy thức ăn và đồ dự trữ đủ nhẹ cho họ khuân vác nhưng hữu dụng cho họ khi qua các nẻo đường trên núi. Những kế hoạch của họ được cải thiện với những thiết bị tốt nhất. Và khi thời gian đến, trong đêm trước khi hạ chí, họ lại tiếp tục lên đường trong những tia nắng sớm của ngày hạ chí.
Elrond biết tất cả về mọi loại dấu ấn . Khi liếc qua những thanh kiếm mà họ mang ra khỏi hang ổ của bọn quỷ khổng lồ, ông nói: “Những thứ này không phải do bọn quỷ khổng lồ làm ra. Chúng là những thanh gươm rất cổ, những thanh gươm cổ từ thời của Những Người Elf Cao ở phía Tây, dòng dõi của ta. Chúng được làm ở Gondolin, dùng cho những cuộc chiến tranh với Yêu tinh. Hẳn là chúng được lấy từ chỗ tích trữ đồ ăn trộm của rồng hay yêu tinh, vì bọn rồng và yêu tinh đã phá huỷ thành phố này từ nhiều năm trước. Xem cái này này, Thorin, dấu ấn trên nó khắc tên Orcrist, Kẻ Diệt Yêu tinh, theo sự truyền tụng ở thành phố Gondolin cổ xưa; đó là một thanh gươm nổi tiếng. Còn cái này, Gandalf ạ, là Glamdring, Người Tàn Sát Kẻ Thù, vua của Gondolin đã từng đeo nó. Hãy giữ gìn chúng cẩn thận!”
“Do đâu mà những tên quỷ khổng lồ có được nó vậy nhỉ?” Thorin nói và nhìn thanh gươm của ông với một sự thích thú mới.
“Tôi chẳng thể nói được,” Elrond nói,”nhưng có thể đoán được một điều rằng bọn quỷ khổng lồ đã trộm lại từ những tên trộm khác, hoặc lấy từ những đồ thừa của những sản phẩm trộm cướp khác còn lại trên những ngọn núi phương Bắc. Tôi nghe nói rằng vẩn còn những đồ châu báu bị quên lãng xưa cũ được tìm thấy tại những hang động bỏ hoang trong những hầm ngầm ở Moria, kể từ cuộc chiến tranh giữa người lùn và yêu tinh.”
Thorin suy nghĩ về những lời này. “Tôi sẽ giữ thanh gươm này trong danh dự!” ông nói “Có thể nó lại được sớm tiêu diệt yêu tinh!”
“Những lời như vậy sẽ sớm có được sự kính trọng tương ứng trên những ngọn núi!” Elrond nói. “Nhưng bây giờ thì hãy cho tôi xem bản đồ của các bạn!” Ông cầm lấy bản đồ và nhìn chằm chằm khá lâu vào nó, rồi ông lắc đầu; bởi vì ngay lúc đó ông không được biết rõ về những người lùn và sự yêu thích vàng bạc của họ, ông ghét những con rồng và sự độc ác xấu xa của chúng, và ông đau buồn khi nhớ về những tàn tích một thời của thị trấn Dale rộn ràng tiếng chuông ngân, và những dòng chảy sáng rực trên Dòng Sông Chảy lấp lánh. Mặt trăng đang chiếu sáng thành một vầng lưỡi liềm lấp lánh bàng bạc. Ông đưa tấm bản đồ lên và để luồng sáng trắng ấy chiếu qua nó. ” Cái gì thế này?” ông nói “Có những chữ-mặt trăng ở đây, ngoài những dấu ấn rõ nét, nó nói rằng cửa cao năm bộ và ba người có thể cùng dóng bước. ”
“Những chữ -mặt trăng có nghĩa là gì?” ông hobbit hăm hở hỏi. Ông thích bản đồ, như tôi đã kể với bạn trước đây; và ông cũng thích những dấu ấn, những ký tự và và những chữ viết tay tinh xảo, dù bản thân ông thì viết rất thưa và ngoằn ngoèo.
“Chữ-mặt trăng là những dấu ấn chữ, nhưng anh không thể nhìn thấy nó,” Elrond nói, “khi anh nhìn thẳng vào nó. Nó chỉ có thể được nhìn thấy khi có ánh trăng chiếu vào từ phía sau, và thêm nữa, càng ràng buộc chặt chẽ hơn là mặt trăng phải có cùng hình dáng và cùng một mùa với cái ngày mà chúng được viết lên. Những người lùn phát minh ra nó và viết chúng trên những đồng penny bạc, như các bạn của anh có thể kể với anh. Những chữ này hẳn đã được viết vào đêm trước hạ chí khi mặt trăng có dạng lưỡi liềm, đã lâu lắm rồi.”
“Chúng nói gì trên đó?” Gandalf và Thorin hỏi cùng lúc, có thể rằng họ phật ý vì Elrond đã tìm điều này trước, dù thật sự chỉ là do tình cờ, và chỉ có Chúa mới biết tới khi nào họ mới có một cơ hội khác.
“Hãy dừng lại trên tảng đá xám khi mà chim hét gõ,” Elrond đọc, “và khi mặt trời lặn thì tia nắng cuối cùng của ngày Durin sẽ chiếu sáng ngay lỗ khoá.”
“Durin, Durin!” Thorin nói. “Ông ấy là cha của cha của giống nòi cổ xưa nhất của Người Lùn, giống nòi Râu Dài, và là ông tổ đầu tiên của tôi: tôi là người thừa tự của ông ấy.”
“Vậy thì cái gì là ngày Durin?” Elrond hỏi.
“Ngày đầu tiên trong năm mới của người lùn,” Thorin nói, “mọi người đều biết đó là ngày đầu tiên của tuần trăng cuối cùng trong Mùa Thu ngay trước ngưỡng cửa Mùa Đông. Chúng tôi gọi đó là ngày Durin khi mà mặt trăng cuối cùng của Mùa Thu và mặt trời cùng xuất hiện trên bầu trời. Nhưng tôi sợ rằng điều này chẳng giúp chúng ta được gì nhiều, vì bây giờ với khả năng của chúng ta thì khó mà đoán được khi nào thời điểm như vậy lại đến.”
“Nên đọc tiếp những phần còn lại, “Gandalf nói. “Nó còn viết gì nữa không?”
“Với mặt trăng này thì không thấy được,” Elrond nói, và ông đưa lại bản đồ cho Thorin; rồi họ cùng đi xuống bờ nước để ngắm những người tí hon nhảy múa và ca hát trong đêm trước hạ chí.
Buổi sáng hôm sau là buổi sáng hạ chí, trong lành và tinh khôi như mọi người vẩn hằng ước mơ; bầu trời xanh chẳng gợn chút mây, và mặt trời thì vờn múa trên mặt nước. Bây giờ họ lại lên ngựa, hát vang bài ca tạm biệt và nhanh chóng khởi hành, với những con tim đã sẳn sàng cho những cuộc phiêu lưu khác nữa, và với những kiến thức về con đường mà họ phải đi theo để vượt qua Những Ngọn Núi Sương Mù để đi vào vùng đất phía dưới.


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:09 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Chương 4: Phía Trên Ngọn Đồi và Phía Dưới Ngọn Đồi

Có nhiều con đường dẫn đến những ngọn núi trên, và có nhiều lối đi qua chúng. Nhưng phần lớn các con đường đều sai lạc, lừa bịp và chẳng dẫn đến đâu cả hoặc đến lối cụt; và phần lớn những lối qua thì đầy các loại quái vật và những mối nguy hiểm chết người. Những người lùn và hobbit, được những lời khuyên khôn ngoan của Elrond chỉ lối cùng với kiến thức và trí nhớ của Gandalf, đã đi ngay vào con đường đúng với những lối đi đúng.
Họ đã trải qua những ngày dài để leo ra khỏi thung lũng và đã cách xa Ngôi Nhà Giản Dị Cuối Cùng hàng dặm, và họ vẫn đang leo lên cao và cao nữa. Đó là một con đường đi khó khăn và đầy nguy hiểm, một lối đi quanh co, hiu quạnh và xa thăm thẳm. Đi thật xa, xa mãi về phía Tây, mọi thứ đã trở nên u buồn và mờ ảo, Bilbo biết rằng nơi mà ngôi làng và lỗ hobbit của ong toạ lạc thật là an toàn và tiện lợi biết bao. Ông rùng mình. Nơi này thì lạnh giá hơn, và gió thì vẫn rít quanh các khối đá. Những tảng đá thì cũng vậy, chúng bắt đầu lăn khỏi triền núi, do mặt trời giữa trưa chiếu trên những tảng tuyết, và lăn vượt qua họ (đấy là may mắn), hoặc lăn qua ngay trên đầu họ (đấy thật đáng báo động). Đêm thì thiếu tiện nghi và lạnh giá, và họ không dám hát hoặc nói lớn, vì gây nên những tiếng vang thì khá dại dột, và sự im lặng thì có vẻ như không thích bị phá vỡ, ngoại trừ tiếng động của nước đổ,tiếng than van của gió và tiếng cọt kẹt của đá.
“Mùa hè đang lặn xuống phía dưới,” Bilbo nghĩ, “và những người gặt cỏ thì hẳn đã đi cắm trại mất rồi. Họ sẽ đang thu hoạch mùa vụ và quả mâm xôi, thậm chí còn trước cả khi chúng ta có thể đi xuống về phía sườn kia của ngọn núi nữa, nếu như chúng ta đi với tốc độ này.” Và những người khác thì cũng đầy những ý nghĩ u ám như vậy, mặc dù khi họ đã chia tay Elrond trong sự tràn trề hy vọng của một buổi sáng hạ chí an lành, họ đã hoan hỉ trò chuyện trong suốt đoạn đường băng qua những ngọn núi, và rồi nhanh chóng rong ngựa qua những khoảng đất bằng bên dưới. Họ nghĩ đến cánh cửa bí mật ở Ngọn Núi Cô Đơn, có thể là ngay vào tuần trăng đầu tiên của Mùa Thu -” và có thể nó sẽ là này Durin” họ đã nói như vậy. Chỉ có Gandalf lắc đầu và chẳng nói gì. Những người lùn đã không đi qua những con đường này nhiều năm trước, nhưng Gandalf thì từng qua, và ông biết biết bao nguy hiểm và ma quái sẽ tăng lên khủng khiếp vào Mùa Đông, vì lúc đó rồng sẽ bắt người trên đất bằng, và yêu tinh sẽ bí mật xâm nhập sau trận chiến trong Mỏ Moria. Thậm chí những kế hoạch của những phù thuỷ khôn ngoan như Gandalf và những người bạn tốt khác như Elrond cũng đôi khi lầm lạc khi họ bắt đầu những chuyến phiêu lưu đầy nguy hiểm trên Ngưỡng Cửa Mùa Đông và Gandalf là một phù thuỷ đủ thông minh để biết điều đó.
Ông ấy biết rằng sẽ có những chuyện không mong đợi xảy ra, và ông khó hy vọng rằng họ sẽ vượt qua những cuộc phiêu lưu khủng khiếp trên những đỉnh núi cao chót vót với những đỉnh chóp đơn độc và những thung lũng mà chẳng có luật lệ của vua chúa nào vươn tới được. Họ thì không như thế. Tất cả đã yên ổn, đến khi họ gập bão sấm sét, thậm chí còn hơn cả bão sấm sét nữa, đó là trận chiến sấm sét. Bạn cũng biết là một một cơn bão sấm sét lớn có thể mang xuống những vùng đất bằng và thung lũng ven sông những điều khủng khiếp như thế nào; đặc biệt là khi hai cơn bão sấm sét gặp nhau và bùng nổ. Những cơn bão trên núi sẽ còn giáng ra những sấm chớp còn kinh khủng hơn nữa vào ban đêm, khi những cơn bão từ phía Đông và phía Tây giao tranh với nhau. Sấm chớp vang rền trên những đỉnh núi, những mỏm đá rung động, những tiếng gầm xét nát không khí và xoáy tròn rồi giáng vào mỗi hang động và lỗ thủng; bóng đêm tràn ngập với những tiếng sấm và chớp bất chợt vang lên.
Bilbo chưa bao giờ trông thấy hoặc tưởng tượng đến những điều như thế. Họ đang ở trên cao trong một vùng hẹp, với những vực thẳm dẩn vào một thung lũng lờ mờ ở một bên. Tại đó họ trú dưới một tảng đá cheo leo để qua đêm, và nó thì nằm dưới một cái chăn và rúc đầu vào ngón chân. Khi ông hé nhìn ra lúc có một ánh chớp, ông thấy một tượng đá khổng lồ đang băng ngang thung lũng, đang ném những hòn đá vào nhau để chơi, rồi tóm lấy chúng, tung chúng vào bóng đêm khiến chúng ra vào nhau vỡ vụn giữa những thân cây xa phía dưới, rồi những mảnh vụn lại va vào nhau với một tiếng nổ lớn. Rồi gió và mưa ập đến, và gió đã quét nước mưa và những cơn mưa đá văng đi theo mọi hương, và dưới hoàn cảnh đó thì một vách đá cheo leo chẳng thể bảo vệ được gì cả. Thế là cả đám nhanh chóng ướt sũng và những con ngựa lùn của họ thì đứng run với đầu chúc xuống và đuôi cụp vào giữa hai chân, và một số trong bọn chúng thì hí vang trong kinh hoàng. Họ có thể nghe thấy những người khổng lồ đang cười và hét vang trên tất cả những sườn núi.
“Không thể để mọi chuyện như vậy được!” Thorin nói. “Nếu chúng ta không bị đập nát hoặc chết đuối, hoặc không bị sét đánh, chúng ta sẽ bị vài gã khổng lồ tóm lấy và đá tung lên trời để chơi đá bóng.”
“Thế nếu anh biết nơi nào tốt hơn thì hãy dn chúng ta đi!” Gandalf nói, ông vẩn cảm thấy rất cáu, và còn lâu mới tự thân thấy vui với những tên khổng lồ.
Họ kết thúc cuộc tranh cãi bằng cách gửi Fill và Kili đi tìm một chỗ trú tốt hơn. Họ có đôi mắt tinh anh, và vì trẻ hơn những người lùn còn lại khoảng mười lăm năm, họ thường được sai đi làm đủ thứ chuyện (khi mọi người thấy rằng tuyệt đối đừng có sai Bilbo đi). Nếu như anh muốn tìm một cái gì đó, thì chuyện đó chẳng có gì giống với việc nhìn ngắm cả (hoặc là Thorin cũng nói với những người lùn trẻ như thế). Tất nhiên là bạn cũng sẽ chắc chắn tìm thấy một cái gì đó, nếu bạn nhìn ngắm, nhưng thường thì nó luôn chẳng phải là vật mà bạn đang theo đuổi. Điều đó đã được chứng minh trong nhiều trường hợp.
Fili và Kili đã trườn về khá nhanh, bám trên những vách đá trong gió lạnh. “Chúng tôi đã tìm thấy một cái hang khô ráo,” họ nói, ” cách không xa ngã rẽ kế tiếp; ngựa lùn và mọi người có thể ẩn bên trong.”
“Các anh đã tìm hiểu mọi thứ bên trong rồi chứ?” thầy phù thuỷ hỏi, ông biết rằng các hang động bên trong những ngọn núi rất ít khi chẳng có ai cư ngụ.
“Vâng, vâng!” họ nói, dù mọi người biết rằng họ chẳng làm việc đó đủ lâu, vì họ đã trở về khá nhanh. “Nó không lớn lắm, và cũng chẳng ăn sâu lắm.”
Điều này, tất nhiên là phần nguy hiểm về những hang động: đôi khi bạn không biết chúng ăn sâu đến dâu, hoặc là con đường phía sau chúng dẩn đến đâu, hoặc là cái gì đang đợi bạn ở bên trong. Nhưng lúc này thì tin tức của Fili và Kili có vẻ đã khá đầy đủ. Vì vậy cả bọn đứng dậy và chuẩn bị đi tiếp. Gió vẫn đang tru lên và sấm sét vẩn đang chớp loá, và công việc của họ lúc này là giữ họ cùng bầy ngựa lùn bên nhau. Vẫn còn một đoạn đường xa để đi, và vẫn còn lâu trước khi họ đến được tảng đá lớn đứng trong lối đi. Nếu bạn bước đằng sau họ, bạn sẽ thấy một vòng cung thấp trên sườn núi. Nó chỉ vừa đủ chỗ để thúc ép lũ ngựa lùn bước qua, sau khi chúng đã được dỡ hết hàng hoá và tháo yên cương. Khi họ đi qua dưới vòm cung, thì cái cảm giác được nghe gió mưa bên ngoài thay vì lãnh đủ chúng thật là tuyệt, và mọi người cảm thấy an toàn khỏi lũ người khổng lồ với những tảng đá của họ. Nhưng thầy phù thuỷ không muốn mạo hiểm. Ông ấy đưa cao cây đũa của ông – giống như khi ông làm điều này trong phòng ăn của Bilbo cách đây khá lâu, nếu như bạn còn nhớ – , và với thứ ánh sáng này bạn có thể thấy được mọi ngóc ngách của hang động.
Cái hang này có độ dài vừa phải, không lớn và bí ẩn lắm. Nền đất khô ráo và là một nơi ẩn náu thuận lợi. Ở một góc có chỗ cho những con ngựa lùn và chúng đứng xả hơi ở đó (chúng vui mừng khủng khiếp về sự thay đổi này), và nhai rào rạo những cái giỏ thức ăn. Oin và Glin muốn nhóm lên một đống lửa sát cửa để hong khô quần áo, nhưng Gandalf không muốn nghe về điều này. Vì vậy họ trải quần áo ướt trên nền nhà, và vắt khô từng chiếc một trong cái đống này; và khi họ đã có chăn nệm thoải mái, họ lấy những cái ống điếu ra và thổi ra những vòng khói, Gandalf làm cho chúng đổi màu và khiêu vũ lên tuốt trần nhà để tiêu khiển họ. Họ bèn nói chuyện ầm ĩ, quên sạch về những cơn bão, và thảo luận xem họ sẽ làm gì với phần chia châu báu của mình (khi họ có được chúng; lúc này thì điều đó xem ra không còn là bất khả thi); và họ lần lượt chìm vào giấc ngủ từng người một. Và đó là lần cuối cùng họ dùng đến những con ngựa lùn, túi xách, hành lý, công cụ và những đồ linh tinh mà họ mang đi bên mình.
Sau tất cả, đêm nay mọi thứ đã trở nên tốt đẹp khi họ mang Bilbo bé nhỏ theo mình. Bởi vì, có vẻ như ông không thể ngủ được khá lâu; và khi ông ngủ, ông có những giấc mơ rất khó chịu. Ông mơ rằng có một vết nứt trên tường tại phía sau của cái hang, và vết nứt này càng lúc càng lớn ra, càng mở rộng ra thật lớn, và ông rất lo nhưng chẳng thể gọi to hay làm bất kỳ chuyện gì khác ngoài việc nằm đấy và quan sát. Và ông mơ thấy rằng sàn của cái hang đã được lấy đi, và ông bắt đầu trượt dài xuống, chỉ có Chúa mới biết là đi đầu.
Lúc này ông bừng tĩnh với sự kinh sợ, và thấy rằng một phần của giấc mơ của nó đã trở thành sự thật. Một vết nứt đang mở ra từ phía sau của hang, và đang trở thành một lối đi lớn. Ông vừa kịp thấy cái đuôi của con ngựa lùn cuối cùng đang biến mất vào lối đi đó. Tất nhiên là ông gào tướng lên, với tất cả sự ầm ĩ mà một tiếng gào của một hobbit có thể kêu được, đó là một điều đáng ngạc nhiên so với tầm vóc của họ.
Những con yêu tinh nhảy ra, những con yêu tinh lớn, những con yêu tinh khổng lồ kinh dị, rất nhiều yêu tinh đã xuất hiện trước khi bạn kịp chớp mắt. Chúng lớn ít nhất gấp sáu một người lùn, và còn lớn gấp đôi thậm chí so với Bilbo; và cả đám bị tóm lấy và chuyền qua vết nứt, trước khi bạn kịp nháy mắt. Nhưng vẫn còn Gandalf. Tiếng gào của Bilbo thật là tốt. Nó đã khiến cho ông bừng tĩnh ngay trong giây phút khẩn cấp, và khi bọn yêu tinh nhào đến bắt ông, thì có một ánh sáng khủng khiếp giống như tia chớp chiếu xuyên qua khắp hang động, sực đầy mùi thuốc súng, và nhiều tên trong bọn lăn ra chết queo.
Vết nứt liền đóng lại ngay tức thì, và Bilbo lẫn những người lùn đã bị tóm sang phía bên kia! Còn Gandalf? Cả bọn lẫn lũ yêu tinh chẳng thể biết được gì về ông, và bọn yêu tinh thì chẳng buồn nán lại để tìm hiểu. Đấy là một nơi sâu thăm thẳm, tối tăm mà chỉ có lũ yêu tinh đang sống nơi trái tim của những ngọn núi mới có thể đến được. Những lối đi ngang dọc đan vào nhau theo mọi hướng, nhưng bọn yêu tinh biết chúng đang đi đâu, như thể bạn biết đường đến bưu điện gần nhất; và khi con đường dẩn sâu xuống, thì nó trở nên ngột ngạt khủng khiếp. Bọn yêu tinh rất là hung hãn, chúng lôi kéo mọi người một cách tàn nhẫn, rồi tặc lưỡi và cười bằng một thứ giọng chẳng còn tình cảm; và Bilbo thì càng cảm thấy bất hạnh thậm chí hơn cả khi bọn quỷ khổng lồ nhặt ông lên bằng những ngón chân của ông. Thêm một lần, một lần nữa nó ước ao trở về cái hố hobbit xinh xắn sáng sủa của nó. Và đó không phải là lần cuối cùng.
Rồi có một một luồng sáng đỏ hiện ra trước họ. Bọn yêu tinh bắt đầu ca hát, hoặc càu nhàu, giữ nhịp bằng cách dậm mạnh lòng bàn chân lên đá, và như thế cũng lắc cật lực các tù nhân của mình.
Cắn! Đập! Lỗ nhỏ lách cách!
Nắm, tóm! Véo bắt!
Rồi lôi về thị trấn Yêu tinh
Chúng mày, lũ lách chách!
Chát, chát! Vỡ, nát!
Lấy búa và kẹp! Đập cho tan tác!
Bang, bang! Chui sâu xuống hang!
Hô hô! Lũ lách chách!
Vùn vụt, rào rào! Tiếng roi vun rút!
Đánh và đập! Rên và van!
Làm việc, làm việc! Chẳng dám kêu than,
Trong khi Yêu tinh nốc tì tì, Yêu tinh cười hì hì
Vòng vòng dưới hang sâu
Xuống đi, bọn lách chách!


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:10 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Nghe có vẻ thật là kinh khủng. Những bức tường vọng lại tiếng cắn, đập! và tiếng nắm, tóm! và tiếng cười kinh hoàng của bọn chúng hô hô, lũ lách chách! Nghĩa của bài hát nhìn chung đã quá rõ rệt; vì lúc này bọn yêu tinh đã rút roi và quất chúng vang lên những tiếng vùn vụt, rào rào!, và ra sức vung vẫy chúng thật nhanh trước mặt mình; và hơn một lần bọn người lùn đã gần như bị đánh và đập như mọi thứ khác, khi họ rơi trượt vào trong các hang lớn.
Một ngọn lửa lớn đã được nhóm lên ở giữa hang, những ngọn đuốc được gắn dọc theo tường, và khắp nơi đầy lũ yêu tinh. Bọn chúng cười vang rồi giậm chân và vỗ tay, trong khi bọn người lùn (với cả Bilbo tội nghiệp ở đằng sau và gần với những ngọn roi nhất) đang cuống cuồng chạy, khi mà bọn yêu tinh vụt roi hướng theo phía sau họ. Những con ngựa lùn đã được gom lại ở một góc, và những gói hàng hoá hành lý vất lăn lóc đã vỡ bung ra, đang bị lũ yêu tinh lục lọi, đang bị lũ yêu tinh hít ngửi, đang bị lũ yêu tinh chỉ trỏ, và đang bị lũ yêu tinh giằng xé.
Tôi e rằng đấy lần cuối cùng họ còn thấy được những con ngựa lùn xinh xắn tuyệt vời ấy, kể cả con ngựa trắng cường tráng mà Elrond đã cho Gandalf mượn, vì con ngựa của ông không thích hợp để đi đường núi. Vì bọn yêu tinh chuyên ăn ngựa, ngựa lùn và la (và những thứ khác còn kinh khiếp hơn). Và chúng thì lúc nào cũng đói. Tuy nhiên lúc này những người tù nhân này chỉ biết nghĩ đến mình mà thôi. Bọn yêu tích xích tay họ ra sau và nối họ lại với nhau thành một hàng rồi lôi họ đến góc cuối hang, Bilbo bị lôi xềnh xệch ở cuối hàng.
Có một con yêu tinh khổng lồ có cái đầu rất to ngồi trong bóng tối, trên một tảng đá lớn bằng phẳng, và bọn yêu tinh vây quanh hắn vũ trang bằng rìu và gươm cong. Vào thời này thì bọn yêu tinh rất độc ác, tinh quái, và nhẫn tâm. Chúng không chế ra những món đồ đẹp đẽ, nhưng chúng tạo ra được nhiều thứ rất khôn ngoan. Chúng có thể đào hầm và khai thác mỏ chẳng kém gì những người lùn khéo léo nhất khi chúng gặp rắc rối, mặc dù những cái hầm mỏ này luôn lộn xộn và dơ dáy. Chúng rất giỏi chế tạo búa tạ, rìu, gươm, dao găm, cuốc chim, kẹp và những công cụ để tra tấn khác, hoặc là bắt những người khác chế tạo theo thiết kế của chúng, tù nhân và nô lệ phải làm việc cho đến khi chết vì mong muốn khí trời và ánh sáng. Chúng không phát minh ra những cỗ máy có thể gây rắc rối cho thế giới, đặc biệt là những thiết bị tinh xảo có thể giết nhiều người một lúc <nếu chúng chế được thì sẽ gặp rắc rối với Mỹ ngay 10 CHÚA TẾ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN Quyển mở đầu(Chương 4)>m bởi vì cho dù bánh xe, động cơ và những tiếng nổ luôn làm chúng vui thích, chúng cũng không tự mình làm hơn những gì chúng có thể; nhưng trong những ngày ấy và trong những nơi hoang dã ấy chúng vẫn chưa phát triển (như người ta thường gọi) những công nghệ ấy. Chúng không quá căm ghét người lùn hơn là những người và vật khác, đặc biệt là vào thời xa xưa và thịnh vượng, thậm chí một số người lùn gian xảo còn kết đồng minh với chúng. Nhưng chúng đặc biệt có ác cảm với Thorin và các bạn đồng hành của ông, bởi vì cuộc chiến tranh mà các bạn đã được nghe nhắc đến, nhưng không được kể lại trong câu chuyện này; và dù sao thì bọn yêu tinh cũng không quan tâm đến việc chúng bắt được ai, khi mà việc này được tiến hành đầy khôn khéo và bí mật, và tù nhân không thể bảo vệ mình được.
“Những tên khốn khổ kia là ai?” Yêu Tinh Vĩ Đại hỏi.
“Những tên người lùn, và thằng này!” một trong số những tên đang cầm xích nói, kéo mạnh sợi xích của Bilbo khiến nó té nhào xuống đầu gối.
“Chúng tôi thấy bọn chúng ẩn náu ở Vòm Trước của chúng ta.”
“Thế nghĩa là sao?” Yêu Tinh Vĩ Đại nói, quay sang Thorin. “Tao đảm bảo là việc này chẳng có gì tốt lành cả! Tao đoán là là bọn mày đang dò thám những công việc làm ăn riêng của bọn tao! Bọn trộm cắp, tao sẽ chẳng ngạc nhiên khi biết được điều này! Bọn sát nhân và là bạn của bọn Elves, rõ là thế! Nào! Bọn mày muốn nó gì?”
“Người lùn Thorin sẵn sàng phục vụ ngài!” ông trả lời – nó chỉ là một sự lịch sự vô nghĩa – ” Chúng tôi hoàn toàn không có ý kiến gì về những gì ngài nghi ngờ và tưởng tượng. Chúng tôi ẩn náu trong cơn bão trong một hang động có vẻ như khá tiện lợi và bị bỏ hoang; chúng tôi không hề nghĩ rằng điều đó lại gây nên bất kỳ phiền toái gì cho yêu tinh. Thế là quá đủ!”
“Ục!” Yêu Tinh Vĩ Đại nói. “Đó là những gì mày muốn nói đó hả! Tao muốn hỏi xem bọn mày đang làm cái quái gì trên những ngọn núi này, bọn mày từ đâu đến, và bọn mày đi đâu? Đúng ra tao muốn biết tất về bọn mày. Những gì mày nói là chưa đủ, Thorin Oakenshield, tao biết mày rõ lắm; nhưng hãy nói thật đi, nếu không tao sẽ chuẩn bị cho mày những thứ đặc biệt không dễ chịu gì đâu!”
“Chúng tôi đang đi thăm bà con, những người con cô con cậu, và những anh em họ thứ nhất, thứ hai và thứ ba, và những hậu duệ khác của ông cha chúng tôi, họ đang sống ở sườn Đông của những ngọn núi đầy hiếu khách này,” Thorin nói, ông không biết phải nên nói gì liền, khi rõ ràng là sự thật cũng sẽ chẳng đem đến điều gì tốt lành.
“Hắn là một tên nói láo một cách kinh khiếp!” một trong những tên cầm xích nói. “Nhiều người bọn tôi đã sững sờ khi xuống hang để tham những sinh vật bên dưới, bọn chúng đã chết vì hoá đá. Và hắn cũng không giải thích về việc này!” Hắn đưa thanh gươm mà Thorin đang đeo ra, thanh gươm được lấy từ hang ổ của bọn Quỷ Khổng Lồ.
Con Yêu Tinh Vĩ Đại hú lên một tiếng tiếng đầy giận dữ khi nó nhìn thấy thanh gươm, bọn chiến binh của hắn nghiến răng, khua khiêng và dậm chân. Bọn chúng nhận ra thanh gươm này ngay. Nó đã từng giết hàng trăm yêu tinh, khi mà những elves xinh đẹp của Gondolin săn đuổi chúng trên những ngọn đồi hay giao tranh trước những bức tường của chúng. Họ gọi thanh gươm này là Orcrist, Kẻ Diệt Yêu Tinh, nhưng bọn yêu tinh chỉ gọi nó là thanh Cắn. Chúng ghét nó và còn ghét bất kỳ ai mang nó hơn.
“Những tên sát nhân và bè bạn của bọn elf!” Yêu Tinh Vĩ Đại rống lên “Giết chúng! Đập nát chúng! Xé xác chúng! Nghiến chết chúng! Dẫn chúng xuống những cái lỗ tối tăm đầy rắn rết và không bao giờ cho chúng thấy lại ánh sáng!” Hắn giận đến nỗi nhảy khỏi chỗ ngồi và lao đến chỗ Thorin với cái mồm há tướng ra.
Nhưng ngay lúc đó ánh sáng chợt loé lên trong hang, và một luồng lửa sáng bùng lên thành một cột khói cao xanh sáng, bốc lên đến tận trần nàh, toé ra những tia lửa sáng trắng hung hãn giữa đám yêu tinh.
Những tiếng kêu thét thất thanh, những tiếng rú rít lộn xộn vang lên: chúng hú, chúng tru và nguyền rủa, chúng gào và chúng thét, và những thứ chúng làm tiếp theo thì không tả nỗi. Hàng trăm con mèo hoang và sói bị quay sống cùng lúc cũng không thể so sánh với cái thứ tiếng động này. Những đốm lửa đốt những đốm phỏng trên bọn yêu tinh, và những cột khói dày đang đổ xuống từ trần nhà dày nghẹt đến nỗi ngay cả mắt của bọn chúng cũng không thể nhìn xuyên qua được. Rồi bọn chúng nhanh chống đổ xuống và nện đầu cồm cộp xuống nền nhà, cắn xé và đấm đá loạn xạ như thể cả bọn đang lên cơn dại.
Rồi thình lình một thanh gươm loé sáng. Bilbo thấy nó hướng về đúng chỗ tên Yêu Tinh Vĩ Đại đang đứng lặng đi giữa cơn giận dữ của mình. Hắn ngã xuống, chết tươi, và đám chiến binh yêu tinh dạt đi trước thanh gươm, la hét điên đại trong bóng tối.
Thanh gươm trở lại về vỏ của nó. “Nhanh lên, theo ta!” một giọng nói mạnh mẽ và lặng lẽ vang lên; và trước khi Bilbo kịp hiểu xem chuyện gì xảy ra nó đã lại cuống quýt chạy đi ở cuối hàng, nhanh hết mức có thể, băng xuống những lối đi tối tăm với những tiếng la hét của bọn yêu tinh đang yếu dần sau lưng. Một tia sáng mờ dẫn đường họ.
“Nhanh hơn, nhanh hơn nữa!” giọng nói đó nói. “Bọn chúng lại sắp thắp đuốc lên trở lại rồi!”
“Nửa phút thôi!” Dori nói, ông đang chạy ngay sát sau Bilbo và là một người lùn tử tế. Ông dùng hết sức thúc cậu hobbit bằng vai vì tay ông bị xích, và cả bọn họ đều chạy ào đi, với những tiếng xích lanh canh, và vấp té nhiều lần vì họ không thể dùng đến tay. Một lúc sau thì họ ngừng lại, và lần này này thì hẳn là họ đã đã xuống rất sâu và giữa lòng núi.
Đoạn Gandalf vung cây đũa thần của mình lên. Tất nhiên đấy chính là Gandalf, nhưng họ chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi vì sao ông đến đây. Ông lại rút gươm ra, và nó lại một lần nữa loé sáng trong bóng tối. Nó sẽ bùng lên giận dữ nếu có bọn yêu tinh ở đấy, và lúc này nó đang loé lên một luồng sáng xanh vui mừng khi giết được tên chúa tể vĩ đại của cái hang này. Nó chẳng khó khăn gi khi cắt ngang những sợi xích của bọn gia tinh và nhanh chóng trả lại tự do cho những tù nhân. Thanh gươm này mang tên là Glamdring, Kẻ Tàn Sát Kẻ Thù, nếu như các bạn còn nhó. Bọn yêu tinh gọi nó là cây Đập, và còn ghét nó hơn cả cây Cắn nữa. Cây Orcrist cũng đã được thu hồi, vì Gandalf cũng đã mang nó đi theo; ông tóm lấy nó từ một tên bảo vệ đang sợ cuống cuồng. Gandalf luôn nghĩ đến mọi thứ, và cho dù ông không thể làm được mọi thứ , ông cũng vẫn làm được nhiều việc cho bạn bè ngay trong những tình huống khó khăn.
“Tất cả chúng ta đều đã ở đây rồi chứ?” ông nói, cúi người đưa trả thanh gươm cho Thorin. “Xem nào: một – là Thorin; hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, mười; thế còn Fili và Kili đâu? À, họ đây rồi, mười hai, mười ba – và kia, ngài Baggins: mười bốn! Tốt, tốt! Có thể là điều này khá tệ đấy, nhưng cũng có thể nó lại tốt hơn nhiều. Không còn ngựa lùn, không còn lương thực, và cũng không biết là chúng ta đang ở đây, và còn một bầy yêu tinh hung dữ ở sau nữa! Đi thôi nào!”
Thế là họ đi. Gandalf khá có lý: họ bắt đầu nghe thấy tiếng bọn yêu tinh và những tiếng la kinh hét dị phía sau những lối đi mà họ vừa băng qua. Điều này càng khiến họ đi nhanh hơn bao giờ hết, và khi mà Bilbo tội nghiệp không thể đi nhanh bằng nửa bọn họ – vì người lùn có thể đi với những bước sải khủng khiếp, tôi có thể nói với các bạn như thế, thì bọn họ phải thay phiên nhau cõng nó trên lưng.
Nhưng bọn yêu tinh vẫn nhanh hơn những người lùn, và những con yêu tinh này biết đường hơn (chính chúng đã tạo ra những lối đi này), và chúng lại còn đang giận dữ điên cuồng; nên những người lùn có thể nghe thấy những tiếng gào và tru càng lúc càng gần hơn. Thậm chí họ còn nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân thình thịch của bọn yêu tinh, nhiều thật nhiều tiếng bước chân có vẻ như đã băng qua cái ngã rẽ cuối cùng. Những đốm đuốc đỏ đã hiện ra phía sau họ trong những đường ống mà họ đang chạy dọc theo, và họ đã mệt lử bò cợ rồi.
“Vì sao chứ, vì sao mà tôi lại rời khỏi cái hố hobbit của mình vậy trời!” ngài Baggins khốn khổ nói khi đang nảy tưng tưng trên lưng Bombur.
“Vì sao chứ, vì sao mà tôi lại mang cái thằng nhỏ hobbit bất hạnh này vào cuộc săn tìm kho báu chứ!” Bombur khốn khổ nói, ông vốn béo, và mồ hôi nhỏ giọt ra từ mũi ông trong giận dữ và kinh hoàng.
Đúng lúc đó thì Gandalf lui lại sau, và Thorin lui xuống cùng ông. Họ rẽ vào một góc hẹp. “Đến lúc rồi!” ông thét lên. “Rút gươm ra nào, Thorin!”
Không còn gì để làm nữa, và bọn yêu tinh không thích điều này. Chúng sải đến bên lối rẽ với những tiếng kêu giận dữ, và thấy thanh Kẻ Diệt Yêu Tinh và Kẻ Tàn Sát Kẻ Thù đang đang sáng lên lạnh lùng lấp lánh ngay trước những cặp mắt sững sờ của chúng. Những tên phía trước làm rơi đuốc và và la lớn trên trước khi bị giết. Những tên phía sau càng la lớn lên, và nhảy lùi lại làm những tên chạy phía sau chúng ngã lăn ra. “Cắn và Đập!” chúng gào lên; và bọn chúng đều trở nên rất bối rối, phần lớn bọn chúng bổ ngược trở lại con đường mà chúng đã theo đến đây.
Một lúc lâu sau vẫn không có tên nào dám mò đến ngã rẽ ấy. Lúc này thì những người lùn đã lại chạy đi, chạy xa, thật xa và những đường ống tối tăm trong địa hạt của bọn yêu tinh. Khi bọn yêu tinh phát hiện ra điều này, chúng đưa những ngọn đuốc lên, và chúng xỏ những đôi giày mềm, và chúng chọn ra những tên chạy nhanh nhất, những tên có những cặp mắt và đôi tai sắc bén. Chúng chạy vọt lên, lẹ làng như những con chồn trong bóng tối, và những tiếng động chúng gây ra không nhiều hơn những con dơi.
Đó là lý do vì sao mà cả Bilbo và cả những người lùn, và thậm chí cả Gandalf đều không nghe thấy tiếng chúng ập đến. Không ai thấy được chúng. Nhưng bọn chúng thì lại thấy được những người lùn đang chạy trong lặng lẽ từ phía sau, vì Gandalf đang tạo ra một luồng sáng mờ từ cây đũa thần của ông để giúp những người lùn chạy trốn.
Rồi thình lình Dori, lúc này lại đến lượt mình cõng Bilbo, bị tóm lấy từ phía sau trong bóng tối. Ông la lên và ngã xuống; và cậu hobbit rơi ra khỏi vai ông, té vào vùng tối, đập đầu vào đá cứng, và không còn nhớ gì nữa.


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:13 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Những câu đố trong bóng tối

Khi Bilbo mở mắt ra, ông không biết là ông còn mắt không, vì chung quanh tối tăm như thể mắt ông vẫn còn nhắm tịt. Không có ai ở bên cạnh ông cả. Hãy thử tưởng tượng xem ông sợ đến thế nào! Ông không thể nghe thấy gì, không thể thấy thấy gì, và ông không cảm thấy gì ngoài trừ nền đá lạnh lẽo. Thật chậm chạp, ông đứng dậy và mò mẫm cả bốn hướng, cho đến khi ông chạm vào vách của đường ống; nhưng ông không thể tìm thấy gì hết: hoàn toàn không có gì, không có dấu hiệu của yêu tinh, không có dấu hiệu của người lùn. Đầu óc ông quay cuồng, và ông thậm chí còn không biết là họ đã đi theo hướng nào khi ông bị ngã. Ông cố phán đoán, và bò dọc theo theo một hướng, cho đến khi thình lình tay ông chạm phải một cái gì đó giống như một cái nhẫn nhỏ <đến giờ mới chịu xuất hiện> bằng kim loại nằm trên nền đường ống. Đó chính là một điểm ngoặt cho sự nghiệp cuộc đời của ông, nhưng lúc này thì ông không biết điều này. Ông nhét cái nhẫn vào túi mà gần như không nghĩ ngợi gì hết; rõ ràng là lúc này thì cái nhẫn không tỏ ra có công dụng gì đáng kể cả. Ông không đi tiếp nữa, mà ngồi xuống cái nền lạnh lẽo và tự mình chìm đắm vào một nỗi đau khổ hoàn toàn một lúc lâu. Ông nghĩ đến món trứng và thịt muối trong bếp ở nhà – vì bên trong nó có thể cảm thấy rằng đã đến giờ ăn, và điều này chỉ càng làm cho nó cảm thấy đau khổ hơn.
Ông không thể nghĩ được là phải làm gì, hoặc là điều gì đã vừa xảy ra; vì sao mà ông bị rơi lại; hay vì sao mà ông không bị bọn yêu tinh bắt khi ông bị tuột lại như thế, và thậm chí vì sao mà đầu ông lại đau như thế này. Sự thật là ông đang nằm lặng yên trong một cái góc tối tăm, không thấy gì và không nghĩ gì một lúc lâu.
Sau một lúc thì ông sờ thấy cái tẩu của mình. Cái tẩu không bị gẫy, và dù sao thì nó cũng là một cái gì đó. Rồi ông sờ thấy cái bao, với một ít thuốc lá bên trong, và đó là lại là một cái gì tiếp nữa. Rồi ông tìm diêm quẹt và không thể tìm thấy gì hết, và điều này hoàn toàn làm ông mất hết hy vọng. Dù sao thì cũng tốt, ông nghĩ vậy khi tâm trí đã trở lại bình tường. Có trời mới biết tiếng diêm quẹt và mùi thuốc lá có thể mang ông ra khỏi những cái hố tăm tối ở cái nơi kinh khiếp này hay không. Vào lúc đó ông vẫn cảm thấy rất rã rời. Nhưng khi thọc tay vào túi và sờ soạng khắp người để tìm diêm quẹt thì tay ông chạm vào chuôi thanh gươm nhỏ của mình – con dao găm nhỏ ông lấy từ chỗ lũ quỷ khổng lồ, nó đã quên bẵng nó đi; và bọn yêu tinh có vẻ như cũng không chú ý đến khi nó khi ông đeo con dao này bên trong cái quần túm của mình.
Và ông rút thanh gươm ra. Thanh gươm sáng mờ mờ trước mặt ông. “Thế ra đây cũng là một thanh gươm của người elf,” ông nghĩ, “và bọn yêu tinh thì không quá gần, nhưng cũng không quá xa.” Nhưng ông cảm thấy thoải mái hơn một chút. Dù sao thì đeo một thanh gươm được tạo ra ở Gondolin trong những cuộc chiến tranh với yêu tinh, những cuộc chiến đã được hát trong nhiều bài hát, thì cũng thật là oai phong; và ông cũng nhận ra rằng những vũ khí như vậy luôn tạo ra một ấn tượng mạnh cho bọn yêu tinh đã thình lình tấn công họ.
“Quay lui?” ông nghĩ. “Hoàn toàn không hay! Đi sang bên? Không được rồi! Đi tới? Chỉ có cách này thôi! Đi thôi nào!” Và ông đứng dậy, lúc túc bước đi, thanh gươm nhỏ chìa vào phía trước, một tay sờ tường, nghe ngóng từng tiếng động lít chít nhỏ nhất.
Rõ ràng là Bilbo đang ở trong một nơi đáng được gọi chật chội. Nhưng bạn hẳn phải nhớ rằng nơi ấy không đến nỗi quá chật cho ông như đối với tôi hay bạn. Hobbit không giống như người thường, và sau hết nếu những cái lỗ của họ là những nơi chốn đẹp đẽ dễ chịu và thoáng khí, rất khác với những đường ống của bọn yêu tinh, thì họ vẫn thường xuyên đào những đường ống hơn chúng ta, và họ không dễ dàng mất đi cảm giác về phương hướng dưới lòng đất – khi mà đầu họ đã phục hồi sau khi bị va đập nảy đom đóm. Và họ cũng có thể đi thật lặng lẽ, có thể dễ dàng lẫn trốn, và phục hồi một cách đáng kinh ngạc sau bị té ngã và ê ẩm, và họ có những trí thông minh và sự khôn ngoan mà con con người hầu như chưa bao giờ nghe thấy hoặc đã quên đi từ lâu.
Tôi sẽ không nói rằng nơi này giống như nơi ở của ngài Baggins. Con đường ống này có vẻ như không có tận cùng. Tất cả những gì ông biết là ông vẫn đang dốc xuống và vẫn đi theo cùng một hướng dù thỉnh thoảng vẫn có những chỗ rẽ. Thỉnh thoảng lại có những lối ngách, ông biết điều đó qua ánh sáng lờ mờ trên thanh gươm, hoặc cảm thấy bằng bàn tay trên tường. Ông không chú ý đến những lối này, mà lại cố gắng băng nhanh qua vì sợ bọn yêu tinh hoặc vì nửa tưởng tượng ra những con vật tối tăm sẽ lao ra từ ngách đó. Ông cứ đi và đi, rồi cứ đi xuống và đi xuống, và vẫn không nghe thấy âm thanh gì ngoài việc thỉnh thoảng lại có một con dơi rít lên bên tai, lúc đầu khiến ông giật mình, rồi thì việc này diễn ra quá thường xuyên khiến ông không buồn quan tâm nữa. Tôi không biết là ông cứ giữ yên tình trạng như vậy được bao lâu, ghét đi tiếp nhưng sợ không dám dừng, ông cứ đi, đi và đi, cho đến khi ông mệt hơn cả chữ mệt.

Có vẻ như việc này sẽ kéo dài mãi cho đến hôm sau và đến cả những ngày tiếp theo. Rồi thình lình, chẳng có gì báo trước, ông rơi phịch vào nước! Ục! Nó lạnh như băng. Việc này tác đông lên ông ngắn nhưng mạnh mẽ. Ông không biết rằng đấy chỉ là một cái vũng trên đường, hay là rìa của một con suối ngầm chảy ngang lối đi, hay là bờ của một cái hồ sâu thăm thẳm. Thanh gươm chẳng chiếu rõ được gì cả. Ông dừng lại, và ông có thể nghe thấy khi cố lắng nghe, tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ cái trần vô hình vào mặt nước phía dưới; nhưng hình như không còn những tiếng động gì nữa.
“Thế ra đây là một cái vũng hoặc một cái hồ, chứ không phải là một con sông ngầm,” ông nghĩ. Ông vẫn không dám băng vào vùng bóng tối. Ông không biết bơi; và ông cũng nghĩ về những con vật nhớt nhợt với những con mắt lồi to tướng đen thui đang quẫy trong nước. Có những con vật rất lạ sống trong những cái vũng và những cái hồ tít bên trong những ngọn núi: những con cá mà chỉ có trời mới biết tổ tiên của chúng đã bơi vào đây từ bao nhiêu năm trước đây mà không hề bơi ra, trong khi mắt của chúng thì càng lúc càng to ra, to ra nữa, to ra mãi để cố nhìn trong màn đêm; và còn những thứ còn nhầy nhụa hơn cả cá nữa. Thậm chí trong những đường ống và hang động mà bọn yêu tinh đã tự đào ra có những con vật sống khác mà chính chúng cũng không biết. Một số những cái hang động này đã xuất hiện rất lâu trước khi bọn yêu tinh chỉ có việc đào rộng chúng ra và nối chúng với những lối đi khác của chúng, và những người chủ cũ của những cái hang này vẫn còn đấy, lượn lờ và đánh hơi về mọi thứ.
Sâu trong những màn nước đen nơi đây có một Gollum già sống, một sinh vật nhầy nhụa nhỏ bé. Tôi không biết hắn đến từ đâu, và hắn là cái hay con gì. Hắn là Gollum – tối tăm như bóng tối, ngoài trừ cặp mắt lồi to tròn trên khuôn mặt gầy nhẵng của hắn. Hắn có một cái thuyền nhỏ, và hắn thường lặng lẽ chèo đi trên hồ; cái hồ rộng, sâu và lạnh giá. hắn chèo thuyền bằng cách quạt cặp giò to tướng sang hai bên, nhưng không hề gây ra những gợn sóng nào. Không hề. Hắn dùng cặp mắt lờ mờ như hai ngọn đèn của mình để tìm những con cá mù mà hắn có thể bắt được bằng những ngón tay dài với những động tác nhanh như ý nghĩ. Hắn cũng thích thịt. Hắn nghĩ rằng thịt của yêu tinh ngon, khi hắn có thể bắt được chúng; và hắn luôn lo liệu sao cho bọn yêu tinh không hề phát hiện ra hắn . Hắn chỉ đi theo bọn chúng từ phía sau <bọn chuyên săn này cũng có người khác săn, hí hí>, nếu như chúng đi đơn độc ở bất kỳ nơi nào gần bên bờ nước mà nó đang lãng vãng cạnh đó. Chúng ít khi làm vậy, vì chúng cảm thấy có một cái gì đó bất ưng đang lởn vởn quanh đó, ở phía tận cùng chân núi. Chúng đã đến bên hồ rất lâu trước đây, khi chúng đào sâu đường ống của mình xuống, và chúng thấy rằng chúng không thể đào sâu hơn nữa; thế là chúng dừng lại ở hướng này; và chẳng có lý do gì để chúng xuống đó trừ khi con Yêu Tinh Vĩ Đại sai đến. Đôi khi con này lên cơn thèm cá trong hồ, và đôi khi chẳng có con yêu tinh hay cá nào trở về hết.
Thật sự ra Gollum sống trong một hòn đảo nhỏ ở giữa hồ. Hắn đang quan sát Bilbo từ đằng xa với đôi mắt lờ mờ như hai ống kính viễn vọng. Bilbo không thể thấy hắn, nhưng hắn đang rất băn khoăn về Bilbo, vì hắn có thể thấy rằng đây hoàn toàn không phải là một con yêu tinh.
Gollum leo lên thuyền vào bơi ra khỏi đảo, trong khi Bilbo vẫn ngồi bên miệng hồ, vô cùng bối rối khi mà không còn đường để đi mà cũng không còn mưu gì để xoay trở. Thình lình Gollum đến và thì thầm cùng với những tiếng rít:
“Phù hộ cho chúng ta và vấy nước lên chúng ta, châu báu của ta! Ta đoán rằng nó là một bữa tiệc được lựa chọn, ít nhất là một mẩu ngon lành được làm cho chúng ta, gollum!” Và khi hắn nói gollum, hắn nuốt ực trong họng một cách ghê rợn. Đó chính là lý do hắn có cái tên như vậy, cho dù hắn luôn gọi mình là”châu báu của ta.”
Ông hobbit nhảy dựng lên ra khỏi da mình khi tiếng rít vẳng qua tai ông, và ông thình lình thấy một đôi mắt lờ mờ đang nhìn về phía mình.
“Ông là ai?” ông nói, chìa con dao găm ra phía trước.
“Nó là ggggì, châu báu của tôi?” Gollum thì thào (hắn luôn luôn tự nói với chính mình vì chẳng có ai để nói chuyện). Cái khiến hắn phải tìm hiểu, cho dù lúc đó hắn rất đói, chỉ là sự tò mò; nếu không thì hắn đã đi bắt cá và sau đó mới thì thầm.
“Tôi là ông Bilbo Baggins. Tôi bị lạc khỏi những người lùn và tôi lạc khỏi thầy phù thuỷ, tôi không biết tôi đang ở đâu; và tôi không muốn biết gì ngoài việc làm sao tôi có thể ra khỏi đâu?”
“Nó có gì trên tay nó vậyyyyyyyyyyy?” Gollum nói, nhìn sang thanh gươm, cái mà hắn không thích lắm.
“Một thanh gươm, một thanh gươm từ Gondolin!”
“Ssss,” Gollum nói, và trở nên lịch sự hơn. “Kó thể mình nên ngồi xuống đây zà nói chiện zới nó một chút, châu báu của taaaa. Có thể nói về những câu đố, có thể là zậy, phải không?” Hắn khá băn khoăn và trở nên thân thiện, dù sao đi nữa thì vào lúc này hắn vẫn làm như vậy, cho đến khi hắn được biết thêm về thanh gươm và về cậu hobbit, cho dù như nó có như đang thật sự một mình, cho dù nó khá thích hợp để chén, và cho dù Gollum đang thật sự rất đói. Những câu đố là những gì mà hắn nghĩ đến. Hỏi về chúng, đôi khi đoán về chúng, đó là trò chơi duy nhất mà hắn có thể chơi với sinh vật kỳ lạ khác ngồi những cái lỗ của chúng từ cách đây rất, rất lâu, trước khi hắn mất tất cả bạn bè và bỏ đi, đơn độc, rồi trườn xuống sâu, thật sâu vào cái vùng tối tăm dưới những ngọn núi.
“Được lắm,” Bilbo nói, ông khá băn khoăn để đồng ý, cho đến khi ông biết thêm về sinh vật này, cho dù ông đang đơn độc, cho dù hắn có vẻ hung dữ hoặc đói bụng, và cho dù hắn có thể là bạn của bọn yêu tinh.
“Ông hỏi trước đi,” ông nói, bởi vì ông chẳng có thời gian để nghĩ ra một câu đố nào.
Thế là Gollum rít lên
“Gốc nó chẳng ai hay
Cao hơn mọi loài cây
Nó cao vô bờ bến
Chẳng bao giờ lớn lên”
“Dễ quá,” Bilbo nói “Là núi, tôi nghĩ thế?”
“Chẳng lẽ nó lại dễ thía xao? Đây hẳn là một cuộc thi cho chúng ta, châu báu của taaa! Nếu châu báu hỏi, và nó không trả lời được, chúng ta sẽ ăn nó, châu báu của taaaaa! Nếu nó hỏi chúng ta, và chúng ta không trả lời được, chúng ta sẽ làm những gì nó muốn, ề? Chúng ta sẽ chỉ nó đường ra, đúng thế!”
“Được thôi!” Bilbo nói, không dám phản đối, và đầu óc ông làm việc cật lực để tìm một câu đố để cứu ông khỏi bị ăn thịt.
“Ba mươi con ngựa trắng
Trên ngọn đồi đỏ tươi
Trước tiên chúng nó nhai
Rồi chúng nó dậm dai
Và rồi chúng tĩnh lặng
Đứng yên ngắm nắng mai”
Đó là tất cả những gì ông có thể nghĩ ra để hỏi – ý tưởng việc ăn thịt đã chiếm hết tâm tưởng nó. Đó cũng là một câu đố cổ, và Gollum cũng biết câu trả lời như bạn vậy. “Xưa rồi, xưa rồi!” hắn rít lên, “Răng! Răng! Châu báu của ta; nhưng chúng ta chỉ có sáu thôi!” Đoạn hắn hỏi câu thứ hai của mình:
“Khóc mà không tiếng ai hay
Dẫu không có cánh vẫn bay được nào
Không răng vẫn cắn được sao
Không miệng mà vẫn ước ao thì thầm”
“Đợi một chút!” Bilbo la lên, ông vẫn đang bị lấn cấn với ý tưởng về việc bị ăn thịt. May thay ông đã nghe về chuyện này một lần trước đây, và khi trí khôn đã trở lại ông nghĩ ra được câu trả lời. “Gió, tất nhiên là gió rồi,” <gió cắn???>, và nó cũng khá hài lòng rằng nó cũng có được một câu đố khác khác ngay lập tức. “Cái này sẽ là một câu hóc hiểm cho những sinh vật sống sâu dưới lòng đấy đây,” nó nghĩ
“Trên cái mặt xanh lơ
Có một con mắt nhỏ
Cái mặt lục lơ thơ
Cũng có một mắt mơ
“Đằng ấy giống tớ ghê”
Con mắt đầu nói thế
“Nhưng chỉ ở chỗ thấp
Chứ chẳng phải chỗ cao”
“Ss, ss, ss,” Gollum nói. Nó đã ở dưới lòng đất từ lâu, lâu lắm rồi, và đã quên mất điều này. Nhưng đúng vào lúc Bilbo đang bắt đầu hy vọng rằng con quái vật này không thể trả lời thì Gollum nhớ lại được những chuyện xa xưa xa xửa xa xừa, khi mà hắn sống với bà mình trong một cái lỗ trong một cái rãnh bên một con sông, ” Sss, sss, châu báu của taaa,” hắn nói, “Mặt trời chiếu trên những bông cúc, nó là thế, nó như thế.” Nhưng những câu đố quen thuộc trên mặt đấy đã làm hắn phát mệt. Chúng cũng làm hắn nhớ lại những ngày mà hắn không quá cô đơn, vụng trộm và bẩn thỉu, và điều đó là hắn giận dữ. Hơn nữa chúng lại làm hắn đói; và vì thế hắn cố thử với những câu hóc búa và khó chơi hơn.
Vô giác vô hình
Vô vị vô thanh
Nằm sau sao sáng
Nằm trên ngọn đồi
Lấp đầy lỗ trống
Vô hạn vô hồi
Đến trước theo sau
Tận cùng cuộc sống
Tiếng cười tắt mau
Không may cho Gollum là trước đây Bilbo đã từng nghe đến điều này; và câu trả lời đến với ông ngay. “Bóng tối!” ông nói mà thậm chí không cần gãi đầu hay suy nghĩ lôi thôi gì.
Cái hộp kia không bản lề, không khoá và không nắp
Nhưng lại ẩn chứa một kho vàng tít tắp
Ông đã yêu cầu có thêm thời gian, trước khi ông có thể nghĩ ra một câu thật sự khó. Câu này ông nghĩ rằng đã xưa đến kinh hoàng, cho dù ông không đưa câu đố này ra theo cách thường. Nhưng có vẻ như câu này thật sự hóc búa với Gollum. Hắn rít lên với chính mình, và hắn vẫn không trả lời; hắn thì thầm và thổi phì phì.
Sau đó một lúc thì Bilbo đã bắt đầu mất kiên nhẫn. “Thế nào, nó là gì?” nó nói. “Cây trả lời không phải là tiếng hơi nước đun sôi đâu, nếu như ông định nghĩ câu trả lời từ những âm thanh ông đang phát ra.”
“Hãy cho chúng ta một cơ hội; hãy cho chúng ta một cơ hội, kho báu của taaaaaaaaaa.”
“À,” Bilbo nói, sau khi cho hắn suy nghĩ một lúc lâu, “thế ông đoán là cái gì?”
Nhưng thình lình Gollum sực nhớ đến những gì hắn đã trộm ra khỏi tổ hồi xưa, và hắn ngồi dưới rãnh sông để dạy bà hắn, dạy bà hắn hút. “Trứng!” hắn rít lên. “Là trứng, chính nó!” Rồi hắn nói luôn:
Sống mà không cần thở
Như xác chết lạnh đơ
Mặc dầu không hề khát
Vẫn cứ uống không phanh
Toàn thân đầy áo giáp
Mà chẳng kêu lanh canh


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chúa tể những chiếc nhẫn - The Hobbit
Gửi bàiĐã gửi: 18/01/13, 2:15 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 28/03/12, 7:55
Bài viết: 37
Cám ơn: 0 lần
Đã cám ơn:
0 lần trong 0 bài viết
Lần này đến phiên hắn cũng nghĩ rằng đây là một câu dễ kinh hoàng, bởi vì hắn luôn nghĩ đến câu trả lời. Nhưng hắn không thể nhớ được cái gì khác hay hơn vào lúc này, hắn đã quá rối với cái câu về quả trứng. Và cũng y như vậy, câu này trở thành một câu cực hóc búa cho Bilbo khốn khổ, người chưa bao giờ làm gì với nước để có thể tìm được lời gợi ý từ đó. Tôi nghĩ rằng tất nhiên bạn đã biết câu trả lời, hoặc có thể đoán ra nó dễ dàng trong nháy mắt, vì bạn đang ngồi êm ái tại nhà và chẳng hề có mối đe doạ bị ăn thịt nào quấy nhiễu bạn. Bilbo ngồi đó và hắng giọng một hai lần, nhưng chẳng có câu trả lời nào hết.
Sau một lúc thì Gollum bắt đầu huýt một cách hài lòng với chính mình “Tốt đấy nhỉ, châu báu của ta? Nó lý thú đấy chứ? Nó đáng để nhai phải không?” Hắn bắt đầu nhìn ra Bilbo, ra khỏi vùng tối.
“Đợi một chút,” ông hobbit run lên. “Tôi mới vừa cho ông suy nghĩ khá lâu mà.”
“Nó phải gấp, gấp!” Gollum nói, bắt đầu khua chiếc thuyền của hắn trên bờ sông tiến về phía Bilbo. Nhưng khi hắn vừa đặt cái chân có màng của hắn xuống nước, thì một con cá nhảy vọt lên vì sợ và rơi xuống những ngón chân của Bilbo.
“Ục,” nó nói, “nó lạnh ngắt và ướt sệt!” – và ông đoán đoán ra. “Cá! Cá!” ông gào lên “Đó là cá!”
Gollum có vẻ thất vọng khủng khiếp, nhưng Bilbo đã hỏi một câu đố khác càng nhanh càng tốt, để cho Gollum quay về thuyền và suy nghĩ.
“Không chân nằm trên một chân, hai chân ngồi gần trên ba chân, bốn chân thì có một mớ.”
Đây không thật sự là thời điểm hợp lý để đưa ra câu đố này, nhưng Bilbo đang rất vội. Gollum có thể sẽ gặp rắc rối khi đoán nó là cái gì nếu như hắn được hỏi vào một lúc khác. Nhưng khi đã nói về cá thì “không chân” không còn khó đoán nữa, và phần còn lại trở nên dễ dàng. “Cá trên một cái bàn nhỏ, một người đàn ông ngồi trên ghế đẩu cạnh bạn, con mèo gặm xương,” <câu đố này stupid quá> – tất nhiên đó là câu trả lời và Gollum nhanh chóng nói lên. Rồi hắn nghĩ rằng đã đến lúc hỏi những gì khó và kinh dị hơn. Đây là những gì hắn nói:
Nó ăn hết tất thảy
Chim thú, hay cỏ cây
Nó ăn cả sắt thép
Nhai đá sỏi ngập mép
Giết vua, phá kinh thành
Đánh sập cả non xanh.
Bilbo khốn khổ ngồi trong bóng rối, nghĩ về những cái tên kinh dị của tất cả những quỷ khổng lồ và yêu tinh ăn thịt người mà ông đã từng nghe thấy trong các câu chuyện cổ tích, nhưng không có ai trong số chúng làm được tất cả những chuyện này. Ông có một cảm giác rằng câu trả lời rất khác và ông đã biết về cái này, nhưng ông không nghĩ ra. Ông bắt đầu lo sợ, và điều đó thì lại càng làm cho khó mà nghĩ ngợi gì được. Gollum bắt đầu ra khỏi thuyền. Hắn dẫm xuống nước và bơi theo con rảnh; Bilbo có thể thấy mắt hắn mở trừng về phía mình. Lưỡi hắn liếm quanh mép; ông đã muốn hét lên “Cho tôi thêm thời gian! Cho tôi thêm thời gian!” Nhưng đúng lúc đấy thình lình một tiếng kêu ré lên:
“Thời gian! Thời gian!”
Bilbo được cứu bởi thuần tuý do may mắn. Bởi vì đó tất nhiên chính là câu trả lời.
Gollum lại một lần nữa thất vọng; và bây giờ thì hắn trở nên giận dữ, và cũng thấy chán trò chơi này. Chuyện này làm hắn cảm thấy rất là đói. Lần này hắn không trở lại thuyền nữa. Hắn ngồi xuống trong bóng tối cạnh Bilbo. Điều này làm người hobbit cảm thất bất an khủng khiếp và trí khôn của ông văng đi đằng nào mất.
“Nó phải chúng taaa một câu hỏi, châu báu của taaaaaaaa, phải, phải, phảiiiii. Chỉỉỉỉ một câu hỏi nữa để đoán thôi, phải, phảiiiiiii,” Gollum nói.
Nhưng Bilbo chẳng thể nghĩ ra một câu hỏi nào khi mà cái con vật nháp nhúa ướt lạnh ấy ngồi xuống cạnh ông, và cào huýt ông. Ông tự gãi lên chính mình, ông tự véo chính mình; và ông vẫn chẳng thể nào nghĩ ra được cái gì hết.
“Hỏi chúng ta! Hỏi chúng ta đi!” Gollum nói.
Bilbo tự véo mình và tự vỗ mình; ông siết chặt thanh gươm nhỏ của ông; thậm chí ông còn dùng cả tay kia sờ mó trong túi. Rồi ông tìm thấy cái nhẫn mà ông đã nhặt được trong lối đi và đã quên bẵng mất.
“Tôi đang có cái gì trong túi?” ông hỏi lớn. Ông đang tự hỏi chính mình, nhưng Gollum nghĩ rằng đó là câu đố, và hắn giận dữ phản đối.
“Không công bằng! Không công bằng!” hắn rít lên. “Nó không công bằng, châu báu của ta, nó đó, nó hỏi chúng ta cái gì đang ở trong những cái túi nhỏ dơ dáy của hắn?”
Bilbo nhận ra được điều gì xảy ra và bám chặt lấy câu hỏi này ngay. “Tôi có cái gì trong túi?” ông hỏi lớn.
“S-s-s-s-s,” Gollum rít lên. “Nó phải cho chúng ta ba lần đoán, châu báu của ta, ba lần đoáááááán.”
“Được lắm! Đoán đi!” Bilbo nói.
“Những bàn tay!” Gollum nói.
“Sai,” Bilbo nói, may mắn là ông đã rút tay ra trở lại. “Đoán lại đi!”
“S-s-s-s,” Gollum lại càng bối rối hơn bao giờ. Hắn nghĩ đến tất cả những thứ mà hắn có thể nhét trong túi: xương cá, răng yêu tinh, vỏ sò ướt, một mẩu cánh dơi, một hòn đá sắc để mài răng nanh, và những thứ dơ dáy khác <vui thật 10 CHÚA TẾ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN Quyển mở đầu(Chương 5)>. Hắn cố suy nghĩ xem những người khác bỏ gì trong túi.
“Dao găm!” cuối cùng nó nói.
“Sai!” Bilbo nói, ông hồi hộp nãy giờ. “Lần đoán cuối!”
Bây giờ thì Gollum ở một trạng thái còn tồi tệ hơn cả khi Bilbo đố hắn câu đố về quả trứng. Hắn rít lên và thổi phì phì, phóng người tới lui, giẫm chân trên nền đất, uốn éo quằn quại; nhưng vẫn không dám phung phí lần đoán cuối của hắn.
“Nào,” Bilbo nói “Tôi đang đợi đây!” Ông cố tỏ ra cứng rắn và vui vẻ, nhưng ông hoàn toàn không cho là trò chơi này sẽ kết thúc, cho dù Gollum đoán đúng hay sai.
“Hết giờ!” ông nói.
“Xâu chuỗi, hoặc không có gì!” Gollum la lên, điều này có vẻ không công bằng khi hắn đưa ra hai sự phán đoán cùng lúc.
“Cả hai đều sai,” Bilbo la lên đầy nhẹ nhõm; rồi ông đứng ngay dậy, lùi lại bức vách gần nhất, đưa thanh gươm ra phía trước. Tất nhiên là ông biết rằng trò chơi câu đố này
rất thiêng liêng và là một phong tục lâu đời, và thậm chí cả những sinh vật tinh quái nhất cũng không dám gian lận khi chơi trò này. Nhưng ông cảm thấy rằng ông không thể tin được một chút nào vào việc cái con vật nhớt nháp này sẽ giữ lời hứa. Bất cứ lời bào chữa nào cũng sẽ đưa hắn ra khỏi việc này. Và sau nữa, câu hỏi cuối không phải là một câu đố chính thống theo những luật lệ cổ xưa.
Nhưng dù sao đi nữa thì Gollum cũng không tấn công ông. Hắn có thể nhìn thấy thanh gươm trên tay Bilbo. Hắn vẫn ngồi đó, run rẩy và thì thầm. Cuối cùng thì Bilbo không thể đợi lâu hơn nữa được.
“Thế nào?” ông nói. “Ông còn đợi gì nữa? Tôi muốn đi. Ông phải chỉ đường cho tôi.”
“Chúng ta đã nói thế sao, châu báu? Chỉ cho tên Baggins nhỏ bé dơ dáy đường ra, phải , phải. Nhưng hắn có gì trong túi chứ? Không phải xâu chuỗi, châu báu ạ, nhưng không phải không có gì. Ồ không! Gollum!”
“Không phải việc của ông!” Bilbo nói. “Lời hứa là lời hứa!”
“Nó gian quá và kiên nhẫn, châu báu à,” Gollum rít lên. “Nhưng nó phải đợi, nó phải đợi. Chúng ta không thể leo lên những đường ống một cách vội vã được. Chúng ta phải đợi và phải làm một số việc trước, phải, những thứ giúp chúng ta.”
“Nào, nhanh lên!” Bilbo nói, nhẹ nhõm vì nghĩ rằng Gollum sẽ đi. Ông nghĩ rằng hắn sẽ đưa ra một lời bào chữa nào đó và sẽ không quay lại. Gollum đang nói về điều gì ấy nhỉ? Hắn đang giữ cái thứ hữu dụng nào trên cái hồ tối đen này? Nhưng ông đã lầm. Gollum đã quay lại. Lúc này hắn rất tức giận và đói. Và hắn là một sinh vật tinh quái đau khổ, hắn đã có một kế hoạch.
Cách cái hòn đảo của hắn không xa, Bilbo chẳng biết gì về nơi này, tại nơi cất giấu của hắn, hắn có giấu một vài mẫu vật xơ xác, và một vật rất đẹp, rất đẹp, rất kỳ ảo. Hắn có một cái nhẫn, một cái nhẫn vàng, một cái nhẫn quý giá. “Quà sinh nhật của ta!” hắn thì thầm với chính mình, như hắn vẫn thường làm trong những ngày tăm tối vô tận này. “Đó là cái mà chúng ta muốn vào lúc này, phải; chúng ta muốn nó!”
Hắn muốn cái nhẫn bởi vì nó là một cái nhẫn có quyền lực, và nếu bạn đeo cái nhẫn ấy vào ngón tay của bạn, bạn sẽ vô hình; bạn chỉ có thể bị thấy trong nơi đầy ánh sáng mặt trời, và chỉ có thể bị thấy bởi cái bóng của bạn, nó rất mờ ảo mong manh.
“Quà sinh nhật của ta! Nó đến với ta vào ngày sinh của ta, châu báu của ta,” Hắn luôn nói như vậy với chính mình. Nhưng chẳng ai biết làm cách nào Gollum có món quà này, những chiếc nhẫn này vẫn còn tự do vào những năm tháng xa xưa nào trên thế giới? Có thể thậm chí là cả Chủ nhân điều khiển chúng cũng không thể nói được. Đầu tiên Gollum đã từng đeo nó, đến khi nó làm hắn phát mệt; và hắn giữ nó trong một cái túi nhỏ đeo sát da, cho đến khi nó làm hắn sầy da; và bây giờ thì hắn thường giấu nó trong một cái hố trên một vách đá trên hòn đảo của hắn, và vẫn thường luôn luôn quay trở lại để ngắm nó. Đôi khi hắn cũng lại đeo nó vào, khi mà hắn không thể chịu đựng việc tách xa khỏi nó thêm nữa, hoặc khi hắn cảm thấy rất, rất đói, và chán ngấy món cá. Rồi hắn băng qua những lối đi tối tăm để tìm kiếm bọn yêu tinh đi lạc. Thậm chí hắn có thể mạo hiểm đến những vùng đất mà những ngọn đuốc đang cháy, làm cho mắt hắn bị loá và đau nhức; vì hắn vẫn sẽ được an toàn. Ồ vâng, khá an toàn. Không ai có thể thấy được hắn, không ai chú ý đến hắn, cho đến khi hắn đặt những ngón tay lên cổ họ. Hắn chỉ mới đeo nó vài giờ trước, vào tóm được một con yêu tinh con. Nó đã kêu thét lên như thế nào! Hắn vẫn còn một hai cái xương để gặm, nhưng hắn muốn cái gì đó mềm hơn.
“Khá an toàn, phải,” hắn lầm bầm với chính mình, “Nó sẽ không thấy chúng ta, đúng thế không, châu báu của ta? Không. Nó sẽ không thấy chúng ta, và thanh gươm nhỏ bé dơ dáy của nó sẽ vô dụng, phải phải.” Đó là cái ý tưởng gian xảo của hắn, khi hắn thình lình bỏ đi khỏi Bilbo, ầm ì trở lại chiếc thuyền của mình, và lại bơi vào vùng tối. Bilbo nghĩ rằng đó là lần cuối ông nghe thấy hắn. Ông vẫn ngồi đợi một lát, vì ông không biết làm cách nào tự mình tìm được đường.
Thình lình ông nghe thấy một tiếng la thất thanh. Nó làm cho ông run lẩy bẩy. Gollum đang nguyền rủa và la hét lờ mờ đằng kia, không xa lắm căn cứ theo âm thanh. Hắn đang ở trên hòn đảo của hắn, đào bới lung tung, tìm kiếm lục lọi một cách vô vọng.
“Nó đâu rồi? Nó đââââu rồi?” Bilbo nghe thấy tiếng hắn gào lên. “Nó mất rồồồồồi, châu báu của ta, mất, mất rồi! Khốn khổ khốn khiếp chúng ta, châu báu của ta mất rồi!”
“Chuyện gì thế?” Bilbo gọi. “Ông mất cái gì thế?”
“Nó không phải hỏi chúng ta,” Gollum la lên. “Không phải chuyện của nó, không, Gollum! Nó mấấấấấất rồi, gollum, gollum, gollum.”
“Phải, tôi là thế,” Bilbo la lên “và tôi không muốn bị lạc mất. Và tôi đã thắng cuộc chơi, và ông đã hứa rồi. Thế thì làm đi! Đến và dẫn tôi ra, rồi tiếp tục tìm kiếm!”
Mặc cho Gollum kêu lên hoàn toàn tuyệt vọng, Bilbo không cảm thấy cảm thông gì lắm, và ông cảm thấy cái mà Gollum muốn khó có thể là một cái gì đó tốt đẹp.
“Đi nào!” ông la lên.
“Không, chưa phải lúc, châu báu của ta!” Gollum trả lời. “Chúng ta phải tìm ra nó, nó mất rồi, Gollum.”
“Nhưng ông chẳng đoán được câu hỏi cuối của tôi, và ông đã hứa rồi,” Bilbo nói.
“Chẳng đoán được!” Gollum nói. Rồi thình lình một tiếng rít lanh lảnh thoát ra từ vùng tối lờ mờ. “Thế có cái gì trong túi của nó? Nói với chúng ta. Nó phải nói trước.”
Theo những gì Bilbo thấy, thì chẳng có lý do đặc biệt gì khiến ông không nên nói cả. Tâm trí của Gollum có thể đoán ra mọi thứ nhanh hơn ông, tự nhiên là vậy, bởi vì Gollum đã nghiền ngẫm những chuyện này hàng bao lâu nay về chuyện này, và ông luôn sợ là nó sẽ bị trộm đi. Nhưng Bilbo bối rối khi tìm cách trì hoãn. Sau cùng, ông đã thắng được trò chơi, khá công bằng, với một sự may rủi khủng khiếp. “Những câu trả lời cần phải được đoán chứ không được đưa ra,” ông nói.
“Nhưng đó không phải là một câu hỏi công bằng,” Gollum nói. “Không phải là một câu đố, châu báu ơi, không.”
“Ồ được, nếu là vấn đề của những câu hỏi bình thường,” Bilbo nói, “thì tôi hỏi trước một câu. Ông mất cái gì thế? Nói cho tôi biết chuyện này trước!”
“Thế nó có cái gì trong túi thế nhỉ?” Tiếng rít càng lớn và lanh lảnh hơn, và khi hắn nhìn ra, Bilbo với sự cảnh giác của mình đã thấy hai đốm sáng nhỏ đang nhìn về phía ông. Một sự nghi ngờ đang dần bùng lên trong tâm trí Gollum, mắt hắn cháy lên một ánh lửa nhợt nhạt.
“Ông bị mất cái gì chứ?” Bilbo khăng khăng. Nhưng lúc này ánh sáng trong mắt Gollum đã trở thành một ánh lửa xanh, và hắn đang đang lướt đến gần hơn. Gollum lại chèo thuyền trở lại, điên cuồng chèo ngược trở lại trên vùng hồ đen; và với sự giận dữ vì mất đồ và sự nghi ngờ tràn ngập trong tim thì không có thanh gươm nào làm hắn sợ thêm nữa.
Bilbo không thể đoán được điều gì làm con vật gian xảo này phát điên, nhưng ông thấy ngay rằng Gollum đang muốn giết ông. Ngay lập tức ông quay lại và bỏ chạy bừa về phía con đường tối đằng sau dẫn về nơi mà ông đã đến, vẫn giữ mình sát tường và dùng tay trái để bám tường.
“Nó có cái gì trong túi nó?” ông nghe tiếng rít vang vọng sau lưng ông, và tiếng nước tung toé khi Gollum ào ra khỏi thuyền.
“Tôi đang có cái gì, tôi tự hỏi?” ông tự nói với mình, khi ông hổn hển và vấp té. Ông thọc tay trái vào túi mình. Chiếc nhẫn rất lạnh lẽo khi nó được đeo vào ngón tay trỏ mò mẫm của ông.
Tiếng rít đã vang lên gần sau ông. Ông quay lại và thấy đôi mắt Gollum giống như những ngọn đèn nhỏ màu lục đang leo lên đường dốc. Khiếp hãi, ông cố chạy nhanh hơn, nhưng thình lình những ngón chân của ông vướng phải một mấu cây trên nền đấy, và ông ngã xuống, đè lên thanh gươm nhỏ của mình.
Ngay lúc đó Gollum đã đến bên ông.
Nhưng trước khi Bilbo có thể làm được gì, lấy lại hơi, nhấc mình dậy, hay vung gươm, Gollum đã băng qua, không chú ý gì đến ông <hiển nhiên là thế >, nguyền rủa và thì thầm khi vẫn tiếp tục chạy.
Điều này có nghĩa là gì? Gollum có thể thấy được trong bóng đêm mà. Bilbo có thể thấy ánh sáng trong đôi mắt sáng nhợt của hắn từ đằng sau. Ông đứng dậy, ê ẩm, tra gươm vào vỏ, nó không còn phát ra thứ ánh sáng mờ ảo nữa, rồi ông đi tiếp, thật đề phòng. Có vẻ như chẳng còn gì nữa để mà làm. Quay trở về cái vũng nước của Gollum thì không hay tí nào. Có thể nếu như chạy theo hắn, thì Gollum sẽ dẫn ông đến một con đường thoát mà chính hắn cũng không hay.
“Tên khốn! Tên khốn! Tên khốn!” Gollum rít lên. “Tên Baggins khốn khiếp! Nó đi rồi! Hắn có cái gì trong túi thế nhỉ? Ồ, chúng ta đoán, chúng ta đoán, châu báu của ta. Hắn đã tìm thấy nó, phải, hẳn là thế. Món quà sinh nhật của ta.”
Bilbo dỏng tai lên. Cuối cùng thì chính ông cũng đã đoán ra. Hơi vội vã, ông tiến sát tại sau Gollum, ở khoảng cách gần nhất mà ông dám. Hắn vẫn đi rất nhanh, không nhìn lại, mà quay đầu sang hai bên, như Bilbo có thể thấy từ những luồng sáng mờ trên những bức vách.
“Quà sinh nhật của ta! Khốn khiếp! Làm sao mà chúng ta làm mất nó được chứ, châu báu của ta? Phải, đúng vậy. Khi chúng ta đi qua con đường này lần rồi, khi chúng ta vặn cổ cái tên nhóc bẩn thỉu la hét ấy. Đúng vậy. Khốn khiếp! Nó bị trượt khỏi chúng ta, sau khi đã ở cùng chúng ta qua biết bao năm tháng! Nó đi rồi, gollum.”
Thình thình Gollum ngồi phịch xuống và bắt đầu khóc rống lên, những tiếng sụt sùi nức nở vang lên thật kinh dị. Bilbo ngừng lại và lại đứng sát vào bức vách của đường ống. Sau một lúc Gollum ngừng khóc và bắt đầu nói chuyện. Hắn có vẻ như đang tranh cãi với chính mình.
“Quay lại mà tìm thì không hay, không. Chúng ta không thể nhớ được tất cả những nơi mà chúng ta đã qua. Và nó không có tác dụng gì. Tên Baggins đã bỏ nó trong túi, cái tên tọc mạch bẩn thỉu ấy đã tìm thấy nó, đúng vậy.”
“Chúng ta đoán thế, châu báu của ta, chỉ đoán thôi. Chúng ta không thể biết được cho đến khi nào chúng ta tìm thấy cái con vật dơ dáy ấy và nghiền nát nó ra. Nhưng nó đâu biết là món quà ấy có thể làm được gì, đúng không? Nó sẽ cứ giữ yên món quà ấy trong túi. Nó không biết đâu, và nó không thể đi đâu xa được. Nó sẽ tự đi lạc, cái tên tọc mạch bẩn thỉu ấy. Nó không biết đường ra. Nó nói thế mà.”
“Nó nói thế, phải; nhưng nó láu cá lắm. Nó không nói nó là cái gì. Nó sẽ không nói cái gì đang ở trong túi nó. Nó biết. Nó biết một con đường, nó hẳn là biết một đường ra. Nó ở chỗ cửa sau. Ở chỗ cửa ssau, đúng vậy.”
“Rồi bọn yêu tinh sẽ bắt nó. Nó không thể nào thoát được, châu báu của ta.”
“Ssss, sss, gollum! Bọn yêu tinh! Phải, nhưng nếu nó có món quà, món quà quý giá của chúng ta, thì bọn yêu tinh sẽ lấy nó, gollum! Chúng sẽ tìm thấy nó, chúng sẽ phát hiện ra nó là gì. Chúng ta sẽ không bao giờ được an toàn nữa, không bao giờ, gollum! Một trong những tên yêu tinh sẽ đeo nó, và sẽ không ai thấy hắn. Hắn sẽ ở đấy nhưng không ai thấy được <có cần phải nói tất tần tật ra hết không vậy trời>. Thậm chí những con mắt tinh anh của chúng ta cũng sẽ không thấy được hắn; hắn ma mãnh và tinh quái đến bắt chúng ta, gollum, gollum!”
“Thế thì phải ngừng nói chuyện, châu báu của ta, và phải nhanh lên. Nếu tên Baggins đã đi đường đó, thì chúng ta phải nhanh chóng đến xem. Đi nào! Không còn xa nữa đâu. Nhanh lên!”
Gollum nhảy lên và bắt đầu lê bước đi với một tốc độ khủng khiếp. Bilbo vội vã chạy theo hắn, vẫn đề phòng, cho dù điều sợ hãi chính yếu của ông bây giờ là vấp phải một cái mấu cây khác, té và gây ra tiếng động. Đầu ông lúc này quay cuồng trong hy vọng và kinh ngạc. Có vẻ như cái nhẫn mà ông có được là một cái nhẫn ma thuật: <nếu không thì tựa truyện đã là khác rồi 1 CHÚA TẾ CỦA NHỮNG CHIẾC NHẪN Quyển mở đầu(Chương 5)> nó làm cho người đeo trở nên vô hình! Tất nhiên là ông đã từng nghe đến những chuyện này, trong những câu chuyện cổ tích xa xưa; nhưng khó mà tin rằng ông đã thật sự vô tình có được một chiếc. Và mọi chuyện cứ như thế: Gollum với đôi mắt sáng của hắn đang vượt trước ông chỉ khoảng một yard.
Họ cứ đi, Gollum lắc lư ở đằng trước, rít và nguyền rủa; Bilbo đi đằng sau, cố đi bằng tất cả sự nhẹ nhàng mà một hobbit có thể có được. Họ nhanh chóng đi đến những nơi mà, như Bilbo đã chú ý lúc đi xuống, có những lối ngách mở ra ở đây đó. Gollum ngay lập tức bắt đầu đếm chúng.
“Một trái, phải. Một phải, phải. Hai phải, phải, phải. Hai trái, phải, phải. ” Và hắn cứ thế mà đếm.
Số đếm càng cao thì hắn càng đi chậm đần, và hắn bắt đầu run rẩy và mếu máo; vì hắn đang đi xa dần khỏi vùng nước đằng sau hắn, và hắn cảm thấy sợ. Yêu tinh có thể đang ở đây, và hắn đã mất cái nhẫn của mình. Cuối cùng hắn dừng lại ở một lối đi thấp, phía bên trái họ theo chiều đi của họ.
“Bảy phải, phải. Sáu trái, phải!” hắn thì thầm. “Nó đây. Đây là lối đi đến cửa sau, phải. Đây chính là lối đi!”
Hắn nhìn vào, và bật lại. “Nhưng mà chúng ta sẽ không đi zào, châu báu à, chúng ta sẽ không đi zào. Yêu tinh chong đấy. Hàng đống yêu tinh. Chúng ta ngửi thấy chúng. Ssss!”
“Chúng ta sẽ làm gì? Khốn khiếp khốn nạn chúng! Chúng ta phải đợi ở đây, châu báu à, đợi một lúc và xem.”
Thế là họ dừng lại một cách thình lình. Dù sao thì Gollum đã đưa Bilbo đến đường ra, nhưng Bilbo không thể vào được. Gollum đang ngồi trên cái mô đất ngay trên lối vào, và mắt hắn vẫn sáng lạnh trên đầu, khi hắn lắc lư đầu giữa đầu gối.
Bilbo trườn ra khỏi bức vách nhẹ nhàng hơn cả một con chuột; nhưng Gollum cứng người lại ngay, và đánh hơi, rồi mắt hắn chuyển sang màu lục. Hắn rít lên nhẹ nhàng nhưng đầy đe doạ. Hắn không thể thấy người hobbit, nhưng lúc này hắn đang rất cảnh giác, và hắn có những giác quan khác mà bóng tối đã làm cho sắc bén thêm: nghe và đánh hơi. Hắn có vẻ như đang rạp xuống với đôi bàn tay bẹt đặt lên nền đất, đầu hắn nhô ra, mũi gần chạm sát nền đá. Cho dù hắn chỉ còn một bóng đen trong vùng sáng toả ra từ chính mắt hắn, Bilbo cũng có thể thấy hoặc cảm thấy rằng hắn đang căng thẳng nhưng một sợi dây cung, sẵn sàng vụt đi.
Bilbo hầu như ngừng cả thở, và ông cũng cứng cả người lại. Ông tuyệt vọng. Ông phải thoát ra, ra khỏi cái vùng tối kinh dị này, trong khi ông hãy còn sức lực. Ông phải chiến đấu. Ông phải đâm cái con vật thối tha này, đâm phọt mắt hắn ra, giết hắn. Có nghĩa là giết hắn. Không, một cuộc chiến không công bằng. Lúc này ông đang vô hình. Gollum không có gươm. Gollum không thật sự đe doạ giết ông, hoặc chưa thử làm thế. Và hắn đang tuyệt vọng, đơn độc, mất mát. Một cảm xúc thông hiểu đột ngột, một sự cảm thông hoà trộn với niềm kinh dị, đang trào dâng trong tim Bilbo: ông thoáng nghĩ về những chuỗi ngày đơn điệu vô tận không hề có ánh sáng hay hy vọng về những gì tốt đẹp hơn, đá rắn, cá lạnh, trốn tránh và thì thầm. Tất cả những ý nghĩ này lướt qua một giây thoáng chốc. Ông rùng mình. Và thình lình, như thể được nâng lên bởi một sức mạnh và quyết tâm mới, ông nhảy đến.
Đôi với một con người thì đó không phải là một cái nhảy tuyệt vời, nhưng đây là một cái nhảy trong bóng tối. Ông nhảy vụt qua đầu Gollum, bảy foot xa và ba foot cao; thật ra thì, ông đã biết điều này khi ông chỉ suýt nữa là va đầu luôn vào cái vòm thấp của lối đi.
Gollum bật lùi lại, và tóm lấy khi người hobbit phóng qua hắn, nhưng quá trễ: tay hắn chộp vào không khí, và Bilbo, rơi xuống nhẹ nhàng bằng đôi chân vững chãi của mình, chạy ào vào cái đường ống mới. Ông không quay lại để xem Gollum đang làm gì. Lúc đầu những tiếng rít và nguyền rủa gần như bám ngay gót ông, rồi nó dừng lại. Liền đó là một tiếng kêu kinh hãi vang lên, đầy căm ghét và và tuyệt vọng. Gollum đã chịu thua. Hắn không dám đi xa hơn nữa. Hắn đã mất tất cả: mất con mồi của hắn, và cũng mất, cái duy nhất mà hắn luôn quan tâm, châu báu của hắn. Tiếng kêu thét làm tim của Bilbo giật thót lên tận mồm, nhưng ông vẫn tiếp tục. Lúc này những tiếng vọng nhỏ dần, nhưng đầy đe doạ, giọng nói vang lên phía sau ông:
“Tên trộm, tên trộm, tên trộm! Baggins! Chúng ta ghét nó, chúng ta ghét nó, chúng ta ghét nó mãi mãi!”
Rồi sau đó là im lặng. Nhưng điều này cũng có vẻ đe doạ với Bilbo. “Nếu bọn yêu tinh ở gần đến nỗi hắn có thể ngửi được chúng,” ông nghĩ, “thì hẳn chúng đã nghe thấy tiếng hắn la hét và nguyền rủa. Cẩn thận nào, nếu không thì đường này sẽ lại càng dẫn mày đến những điều tồi tệ hơn.”
Con đường thấp dần và khấp khểnh. Đối với người hobbit thì việc này chẳng đến nỗi quá khó khăn, ngoại trừ việc, dù cho đã rất chú ý, ông vẫn cứ nhiều lần vấp phải những mẫu đá lởm chởm trên nền đất vào những ngón chân khốn khổ của mình. “Chỗ này khá thấp cho bọn yêu tinh, ít nhất là đối với những con to,” Bilbo nghĩ, ông không biết là thậm chí cả những con to, những quái vật trong núi, cũng có thể bò lướt rất nhanh trong đây, tay gần chạm trên nền đất.
Con đường đang dẫn xuống nhanh chóng lại hướng lên trở lại, và sau một lúc một thì nó dốc đứng lên. Bilbo cứ trượt xuống. Nhưng cuối cùng thì đường dốc cũng ngừng, con đường rẽ vào lối rẽ, và lại dẫn xuống, và ở đây, ở cuối của một mặt nghiêng ngắn, ông thấy, một luồng sáng lờ mờ bập bùng quanh một lối rẽ . Không phải là ánh sáng đỏ của lửa hay đèn lồng, mà là một loại ánh sáng nhợt nhạt ngoài trời. Rồi Bilbo bắt đầu chạy.
Ông chạy nhanh hết sức mình, rẽ vào lối rẽ cuối cùng và đột ngột lao vào một vùng quang đãng, ánh sáng nơi đây, sau những lúc chỉ tuyền là bóng tối, có vẻ như làm bùng sáng mọi thứ rực rỡ. Thật ra nó chỉ là một luồng sáng mặt trời rọi qua một lỗ thủng trên một cái cửa lớn, một cái cửa đá, đang để mở.
Bilbo chớp mắt, rồi bất thình lình ông thấy bọn yêu tinh: bọn yêu tinh mặt đầy áo giáp, gươm tuốt trần, đang ngồi trong sau cánh cửa, mắt đang trợn trừng quan sát lối đi. Chúng đang hăm hở, cảnh giác đợi một điều gì đó. Chúng thấy ông trước khi ông thấy chúng. Phải, chúng thấy ông. Cho dù rằng đó chỉ là một tai nạn, hay là một cái mẹo cuối cùng của cái nhẫn trước khi nó tìm cho mình một chủ mới, thì nó không còn trên tay ông nữa. Với những tiếng thét vui mừng, lũ yêu tinh lao về phía ông.
Với một tiếng thét kinh hãi và cay đắng, giống như tiếng vang tuyệt vọng của Gollum, Bilbo chiến đấu, và thậm chí quên cả việc rút gươm, ông thọc tay vào túi. Và – chiếc nhẫn vẫn nằm đấy, trong túi bên trái của ông, và nó lại được đeo vào ngón tay của ông. Bọn yêu tinh dừng lại ngay. Chúng không thể thấy dấu vết gì của ông. Ông đã biến mất. Chúng la lên hai lần, vẫn lớn giọng như trước, nhưng không còn vui mừng nữa.
“Nó đâu rồi?” chúng la lên.
“Nó leo lại lối đi rồi đó!” một số la lên.
“Đường này!” một số thét. “Đường kia!” số khác gào lên.
“Nhìn ra phía cửa,” tên chỉ huy la lên.
Những tiếng huýt vang lên, những áo giáp leng keng, gươm loảng xoảng, bọn yêu tinh nguyền rủa, nhốn nháo, chạy lăng xăng tới lui, ngã chồng lên nhau và có vẻ rất giận dữ. Chúng trở thành một đám ồn ào, rối loạn, náo động.
Bilbo sợ chết điếng, nhưng ông định thần lại để hiểu chuyện gì đang xảy ra và lẩn vào sau một cái thùng lớn chứa đồ uống cho bọn yêu tinh canh gác, nhờ đó ông tránh khỏi bị va vào, hay bị chúng cảm thấy, và ông run lẩy bẩy.
“Tôi phải ra cửa, tôi phải ra cửa!” ông cứ lặp đi lặp lại với mình, nhưng sau một lúc lâu sau ông mới mạo hiểm cố thử làm việc này. Nó giống như một trò chơi bịt mắt bắt dê kinh dị. Chỗ này đang đầy yêu tinh chạy tới lui lộn xộn, ông hobbit nhỏ bé tội nghiệp đi ra và bị xô ngã bởi một con yêu tinh, nó không biết là nó vừa va phải cái gì, ông chen lấn cả bốn hướng, vừa kịp trượt qua khỏi đôi chân của tên đội trưởng, đứng dậy, và chạy ra phía cửa.
Nó vẫn khép hờ, nhưng một con yêu tinh đã gần như khép hẳn nó lại. Bilbo cố nhưng không thể lay động nổi cánh cửa. Ông cố lách qua khe. Ông cố lách và lách, và thế là ông kẹt cứng! Thật là khủng khiếp. Hàng khuy áo của ông kẹt giữa cửa và cái trụ cửa. Ông có thể thấy không khí rộng mở bên ngoài: chỉ còn vài bước nữa là ông có thể chạy vào một thung lũng hẹp giữa các ngọn núi; mặt trời đang hiện ra từ sau các đám mây và soi sáng bên ngoài cánh cửa – nhưng ông không thể thoát qua.
Thình lình một con yêu tinh bên trong la lên: “Có một cái bóng ở chỗ cửa. Có cái gì đó trong nó.
Bilbo nghe thấy tim mình nhảy lên đến tận mồm. Ông quằn quại kinh hãi. Những cái khuy áo văng đi khắp hướng. Ông đã thoát qua, với một cái choàng và áo chẽn rách bươm, ông phóng xuống các bậc đá như một con dê, trong khi những con yêu tinh man dại vẫn đang nhặt những cái khuy áo bằng đồng của ông trên ngưỡng cửa.
Tất nhiên là chúng nhanh chóng đuổi theo ông, rú rít ầm ĩ, săn tìm ông giữa những bụi cây. Nhưng chúng không thích mặt trời: nó làm cho chân chúng lảo đảo và đầu chúng choáng váng. Chúng không thể tìm thấy Bilbo khi ông vẫn còn đeo nhẫn, lẫn khuất trong bóng râm của cây cối, chạy thật nhanh và nhẹ nhàng, tránh xa khỏi mặt trời; nên chúng mau chóng quay trở lại bảo vệ cửa, càu nhàu và nguyền rủa. Bilbo đã thoát.


Đầu trang
  Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 9 bài viết ] 
TRẢ LỜI NHANH BÀI VIẾT
  

Múi giờ UTC + 7 Giờ


Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.


Bạn không thể tạo chủ đề mới.
Bạn không thể trả lời bài viết.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình.
Bạn không thể xóa những bài viết của mình.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm.

Tìm với từ khóa:
Chuyển đến:  
cron


Protected by Anti-Spam ACP Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
Vietnamese translation by nedka