Sản phẩm

    Tìm kiếm

Sản phẩm Tin tức


    Hỗ trợ trực tuyến
 
Nhắp vào đây để liên hệ với admin
 
Nhắp vào đây để liên hệ với admin
 
Nhắp vào đây để liên hệ với admin
Hotline: 0939 762 685

    Đồng hồ

    Thống kê truy cập

View: 5,075,166

Online: 42010


    DVD được quan tâm

Wing Chun with Master Wong

(5 DVD)

Giá: 100,000 VND


Cầm Nã Thủ

(3 DVD)

Giá: 60,000 VND


Swim Smooth

(2 DVD)

Giá: 40,000 VND


Jun Fan Jeet Kune Do

(3 DVD)

Giá: 60,000 VND


Vovinam – Việt Võ Đạo

(3 DVD)

Giá: 60,000 VND


Thiếu Lâm Kung Fu

(5 DVD)

Giá: 100,000 VND


Giáo trình Shaolin Warrior

(3 DVD)

Giá: 60,000 VND


Thiếu Lâm Binh Khí

(2 DVD)

Giá: 40,000 VND


Combat Sanshou

(3 DVD)

Giá: 60,000 VND


Quyền Anh thực chiến toàn tập

(5 DVD)

Giá: 100,000 VND



    Chi tiết tin

Sân khấu ‘chuồng gà’ của showbiz Việt


Chuyện khán giả đập tan sân khấu, đánh ông bầu hay đuổi cả đoàn chạy tán loạn là “chuyện thường ngày ở huyện”, nơi có những sân khấu “chuồng gà” đến dị hợm.

Cách trung tâm Hà Nội gần 30km, các sân khấu chuồng gà vẫn hoạt động rầm rộ với những tấm băng rôn to. Nếu những địa điểm nổi tiếng có Mr Đàm by night thì ở những vùng đất trống cách thành phố không xa có Khánh Phương by night hoặc của một ngôi sao ca nhạc nào đó được ông bầu tuyển chọn, căn cứ vào sở thích của người dân tại chính địa phương.

Thông thường một đêm nhạc như thế chỉ quy tụ khoảng hai ca sĩ có tiếng, còn lại đều là những gương mặt hát lót quen thuộc ở các sân khấu tỉnh. Tất nhiên, những “cây đinh” của cuộc vui bao giờ cũng được để dành đến phút chót. Thế mới có tình trạng, ca sĩ hát lót đang hào hứng trên sân khấu thì ở dưới, khán giả bực bội hò hét vì mãi vẫn chưa thấy thần tượng xuất hiện.

 
Sân khấu tạm bợ, chỉ để tạo khoảng cách với bên dưới.

Nói về cơ sở vật chất, sân khấu chuồng gà có “cho tiền” cũng không dám “đọ” với những đêm nhạc được tổ chức quy mô. Cái được gọi là sân khấu thật ra cũng chỉ được lắp ghép tạm bợ bằng nhiều mảnh ván gỗ, với mục đích tạo được khoảng cách với khán giả bên dưới.

Vì lẽ này, ca sĩ tham gia đừng bao giờ lên tiếng đòi hỏi việc trang trí sân khấu, đừng nói tạo sự khác biệt trên sàn diễn cho từng tiết mục. Gặp hôm thời tiết tốt, mọi thứ diễn ra còn tương đối suôn sẻ, còn hôm gió to, phông màn đằng sau cứ được thể vui đùa trong gió, bay phần phật như muốn trêu ngươi ông bầu.

Dàn âm thanh và đèn sân khấu cũng vô cùng đơn giản, phù hợp với tiêu chí càng to càng tốt, càng sáng càng oách. Để được “thưởng thức” một đêm nhạc như thế này, những người dân địa phương phải bỏ ra 30.000 đồng/vé cho trẻ em và 60.000 đồng/ vé cho người lớn, giá không rẻ với những người dân cả năm chỉ biết đến đồng áng. Vì tiếc tiền, nhiều người chọn cách ngồi ngoài nghe trộm, trèo lên những căn nhà cao tầng nhìn vào, hoặc rạch hàng rào bằng bạt để được chen vào “sống với âm nhạc”.

Có lẽ vì thế mà người trong nghề thường đùa nhau, tổ chức ca nhạc ở tỉnh chẳng khác gì chơi trò xóc đĩa. Nếu may mắn, ông bầu có thể kiếm được một khoản kha khá, nhưng nếu xui xẻo, các ông phải chịu lỗ đến… sặc tiết.

 
Bộ phận âm thanh cũng vô cùng đơn giản.
 
Chiếc võng dưới sân khấu là nơi nghỉ chân của ca sĩ.
 
Dàn loa “càng to càng tốt”.
 
Toàn cảnh sân khấu

“Đau” nhất là khi bầu show bị ca sĩ trễ giờ hoặc “bỏ bom”. Trễ giờ còn dễ xử lý, cứ cho khoảng 2,3 ca sĩ hát lót cầm chân là có thể vượt qua đêm dài. Nhưng nếu bị “bỏ bom”, câu chuyện sẽ chuyển biến theo một tình huống khác.

Các ca sĩ hát lót chắc chắn không đủ sức níu chân khán giả và họ cũng không có đủ khả năng để hát một đêm khoảng vài chục bài. Những lúc đó, người chữa cháy chính là bầu show kiêm ca sĩ, bán vé, sửa điện, kiêm đủ thứ phải nhảy lên sân khấu hát hò, làm trò để xoa dịu đám đông ồn ào phía dưới.

Sau đó, cũng chính ông bầu phải kiếm cách thương thuyết, nhỏ nhẹ với khán giả về lý do khiến ngôi sao của đêm diễn không thể đến. Từ đây, mọi chuyện cũng chuyển biến theo những hướng khác nhau. Nếu khán giả lành tính, họ chỉ ôm cục tức về nhà vì bị lừa đảo. Nhưng nếu ở những nơi “không thể đùa được”, ông bầu chính là người gánh trọn đau thương.

Khán giả trèo rào vào xem miễn phí.

Khán giả sẵn sàng phá sân khấu, ra tay với bầu show và đòi lại tiền vé. Bị rơi vào những tình huống khóc dở mếu dở, những ông bầu chỉ mong được về nhà với tấm thân nguyên vẹn.

Người ngoài nghe chuyện sẽ giật mình thon thót, nhưng đối với những người trong cuộc, đó chỉ là “chuyện thường ngày ở huyện”. Vậy mới có tình trạng, bầu show “treo đầu dê, bán thịt chó”, những cái tên hot như Thanh Thảo, Cẩm Ly… cứ xuất hiện to oành trên băng rôn, nhưng khi vào đêm diễn, khán giả lại được nghe một giọng ca lạ hoắc.

Tuy nhiên, đó là cách ứng biến của bầu show khi có ít ngôi sao tham gia đêm nhạc, nhưng chiêu này không phải chỗ nào họ cũng xài được, nhất là ở những vùng quy tụ nhiều anti-fan, bởi sự mất uy tín này của ông bầu có thể phải trả giá bằng nước mắt và máu.

Không chỉ phải trả giá bởi những trò tàn bạo của anti-fan, cách quảng cáo “treo đầu dê, bán thịt chó” của ông bầu cũng khiến một số ngôi sao “chết tên” ở sân khấu tỉnh. Gọi là chết nhưng nôm na có thể hiểu, dù họ có xuất hiện thật sự trong chương trình cũng rất khó để bán được vé, bởi bị lừa lần thứ nhất, khán giả có thể trở lại lần thứ hai. Và khi bị lừa quá nhiều lần, họ sẽ trở nên thờ ơ. Nếu tiếp tục có ca sĩ đó xuất hiện trên băng-rôn, người dân ở đó sẽ quay đi vờ như không biết, thậm chí còn nặng lời chửi rủa.

Tất nhiên bầu show không phải là người lúc nào cũng là người cầm trịch. Nếu dựng sân khấu ở những vùng đất “dữ”, người làm chương trình phải đối phó với không ít những chiêu trò của đám trai làng và đầu gấu. Chỉ cần giả vờ đụng độ trước nơi bán vé, họ sẽ làm cho cả đoàn ca nhạc được một phen nhộn nhạo. Nhân cơ hội đó, một người trong số đó sẽ nhanh tay cướp lấy chồng vé trên tay người bán và cao chạy xa bay, để lại nỗi xót xa đến ngơ ngẩn cho cả đoàn. Nếu không may gặp phải sự cố đau thương này, bầu sô sẽ khóc không thành tiếng vì coi như anh ta mất cả chì lẫn chài.

Bạc bẽo phận ca sĩ chạy show ‘chuồng gà’

Theo chân một nghệ sĩ đến với sân khấu chuồng gà, có đi mới biết, một ca sĩ phải đối mặt với bao nhiêu rủi ro khi nhận lời mời hát tỉnh. Những con đường quanh co, ngoằn nghèo, gập ghềnh và tối mịt dần đưa họ đến với khán giả. Hành trình này xuất hiện hằng ngày trong lịch trình bay show của họ. Vì thế, độ rủi ro cũng rất cao, chẳng ai biết được điều gì đang đợi họ trên con đường ấy.

Điều đáng nói là khi đến với sân khấu “chuồng gà”, không phải ca sĩ nào cũng được nghênh đón. Chỉ cần khán giả ở đó không có cảm tình, ca sĩ sẽ được họ chào đón bằng dùi cui và mã tấu. Vậy mới có chuyện, chàng ca sĩ C.V.C phải chui lỗ chó để vào được sân khấu, và bầu sô của đêm diễn hôm đó phải thuê một đám thanh niên cao to đứng bao quanh điểm diễn bảo vệ cho nam ca sĩ này. Nghe như chuyện đùa, nhưng đó hoàn toàn là sự thật, thậm chí ở những sân khấu nhỏ xíu này còn lắm chuyện nực cười cực “khó đỡ”.

Trước ngày diễn, băng-rôn được treo la liệt khắp nơi, những cái tên đậm chất Tàu như Quách Tiểu Doanh, Lý Gia Hân… xuất hiện nhan nhản, khiến người xem có cảm giác ở đây chuẩn bị diễn ra đại hội võ lâm chứ không phải là một show ca nhạc.

Đội minh họa gắn mác trai làng.

Nếu ai đó nói sân khấu tỉnh là một ván bài, thì bầu sô và ca sĩ đều là những con bạc khát nước, chỉ có điều nếu so sánh về thực lực, các ca sĩ lại có phần thua thiệt. Vì sự tính toán hạ thấp chi phí đến hết mức có thể của bầu sô, nên phòng thay đồ của ca sĩ cũng bị bỏ qua, đội bảo vệ cũng luôn tồn tại ở con số thấp nhất. Thế nên phía sau cánh gà, ca sĩ thường bị khán giả bao vây tứ phía.

Người xin chụp ảnh, kẻ xin chữ ký. Những mảnh giấy bé bằng hai ngón tay được khán giả chiêu dụng để có được chữ ký của thần tượng, hoặc đôi khi gấp gáp, chữ ký của ca sĩ còn được “vẽ” đại trên một cuốn vở học sinh.

Bị dồn qua, ép lại, bị người này sờ soạng, người kia túm tóc, khi bước ra khỏi đám đông, ca sĩ nào cũng rơi vào trạng thái bơ phờ, có khi còn bị mất của.

Nhưng nếu ai đó có ý từ chối cho chữ ký, thì ngay lập tức từ vị trí thần tượng, các ca sĩ sẽ bị hạ xuống làm kẻ thù và có thể bị fan “ra tay” không thương tiếc. Sau cánh gà đã lộn xộn, đến lúc trình diễn còn nhốn nháo hơn nhiều. Tình trạng khán giả ùn ùn kéo lên sân khấu là chuyện thường ngày ở huyện. Nhẹ nhàng thì nhảy nhót, múa minh họa, nặng nề hơn thì bá vai, kéo cổ, bắt ca sĩ tự sướng khi đang hát, hay thậm chí đòi chữ ký cho bằng được, mặc cho tay ca sĩ còn đang bận cầm micro. Những hành động này khiến những ca sĩ lần đầu chạy show tỉnh không khỏi bối rối và hoảng loạn.

Ca sĩ Khánh Phương, một trong những cái tên rất “hot” ở sân khấu tỉnh chia sẻ: “Nếu đi hát ở những sân khấu lớn, ca sĩ chỉ việc lên hát xong rồi về thì ở sân khấu tỉnh ngoài việc khuấy động không khí, tôi còn phải cố gắng không làm mếch lòng khán giả. Nhiều khi đang hát, một số người không ngại nhảy lên ôm hôn. Mặc dù biết đó chỉ là hành động thể hiện sự yêu quý, nhưng nó cũng khiến tôi bối rối và rất đau.

Những người khác lại lên sân khấu trong tình trạng say xỉn, họ bá vai, kẹp cổ, vò đầu hoặc lấy mũ ụp lên đầu ca sĩ khi chúng tôi đang hát trên sân khấu. Những lúc như thế đòi hỏi người ca sĩ phải rất khéo léo, vừa cứng vừa mềm để không làm phật lòng khán giả”.

Ca sĩ đang hát bị kéo ra tự sướng.

Trong khi đó, một cái tên khác đang sở hữu không ít ca khúc hit trên các website âm nhạc, cũng dở khóc dở cười khi kể lại câu chuyện: “Lần đó, tôi đang hát trên sân khấu thì bỗng nhiên có khoảng 3,4 thanh niên nhảy lên. Ban đầu họ tỏ ra thân mật, bắt tay, cười đùa nhưng sau đó lại trở giọng xin đểu: Anh cho em xin cái đồng hồ.

Khi tôi chưa kịp phản ứng, một thanh niên khác lại đe: Anh cho nó đi, nếu không, tí nữa anh khó về. Trong hoàn cảnh đó, không còn cách nào khác, tôi phải cởi đồng hồ để bảo đảm sự an toàn của mình và quản lý. Sự việc này tái diễn nhiều lần đến nỗi mỗi lần đi diễn, tôi không dám mang theo mình bất cứ thứ gì quý giá”.

Đó là còn nhẹ nhàng với các nghệ sĩ có tiếng, ca sĩ hát lót còn tệ hơn thế. Không nổi tiếng đến nỗi bị đám đông vây kín, nhưng họ không tránh khỏi những lời đề nghị khiếm nhã từ đám trai làng. Ca sĩ Lý Gia Hân trong lúc đang chờ đến lượt mình hát, một thanh niên bỗng xuất hiện và đề nghị: “Để cho anh dắt tay em lên sân khấu nhé”. Ngỡ ngàng, cô chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy với nụ cười ngượng ngập.

Làm hài lòng khán giả tỉnh không phải là chuyện dễ.

Một gương mặt quen mặt với sân khấu tỉnh, ca sĩ Quách Tiểu Doanh chia sẻ: “Hát ở sân khấu tỉnh cát-xê không cao và lắm lúc cũng gặp phải tình huống dở khóc dở cười. Chuyện mất đồ rất hay xảy ra nhưng may quá, hôm nay chưa bị sao”.

Chuyện mất đồ ở sân khấu “chuồng gà” dường như đang trở thành một cái lệ, vì thế nhiều ca sĩ vừa hát vừa lo ngay ngáy. Chốc chốc, lại tranh thủ chạy lại sau cánh gà dặn dò: “Giữ túi giúp em với nhé”.

Với khoảng caste khoảng 300, 400 nghìn đồng, không là gì so với các ca sĩ có tiếng nhưng những ca sĩ hát lót phải lao động rất cật lực, nhất là những ngày ca sĩ “ngôi sao”đến muộn. Họ phải tìm cách diễn trò, tìm mọi cách giúp ông bầu cầm chân khán giả. Cũng mang tiếng là ca sĩ nhưng phận hát lót bạc bẽo hơn nhiều.

Nếu vô tình đang hát mà ca sĩ “ngôi sao” đã đến, họ phải tạm ngưng hoặc vừa hát vừa nghe tiếng chửi rủa, thậm chí là cả ném đá nếu người dân ở đó không phải tuýp người hiền lành. Thế nhưng, vì miếng cơm manh áo, ca sĩ hát lót vẫn phải nuốt nước mắt vào trong, mỉm cười giả lả trên sân khấu.

Theo VNN

Bình luận:

Chưa có bình luận nào Viết bình luận